Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341956

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1956 lượt.

mắt, nói: "Tôi thích ngủ nướng, dọn dẹp kém; tính khí không tốt, thích gây gổ. Tôi không có quan niệm thời gian, hẹn hò có thể thường xuyên tới trễ, tôi. . . . . ."
"Tôi dọn dẹp siêu tốt, vừa lúc bổ xung. Tôi cũng rất nóng tính, nhưng tổng hợp mà nói hết sức yêu hòa bình. Nếu như em tới trễ, tôi lại có kỷ luật hạn chế không thể đợi em, em đừng khiến tôi nghỉ việc là được, tôi không phê bình em."
"Bộ dáng của tôi rất giống người không có bạn trai sao? Tại sao anh không hỏi tôi? Tôi cùng Hách. . . . . ."
"Em cho rằng tôi không biết quan hệ của hai người sao?"
"À?"
"À cái gì?" Hạ Hoằng Huân nghiêm mặt, vốn muốn nói "Doanh trưởng tôi là trải qua điều tra có căn có cứ " lời đến khóe miệng biến thành: "Em phải hiểu rõ một việc, vì ý tưởng có tính xây dựng này, cả đời tôi phải chịu dưới Hách Nghĩa Thành một bậc, hy sinh rất lớn."
Nhớ tới tuổi của hai người đàn ông này cùng với quan hệ giữa mình và Hách Nghĩa Thành, lại kết hợp với thân phận của Hạ Hoằng Huân sau khi cô và anh ‘bắt đầu’, Mục Khả rất không có phong độ ha ha cười.
Đem áo khoác rằn ri choàng lên người cô, Hạ Hoằng Huân nắm bàn tay bé nhỏ của cô, dịu dàng nói: "Em cười tôi thì coi như em đồng ý rồi."
Gương mặt Mục Khả hơi đỏ lên, trong lúc nhất thời vẫn không thể tiếp nhận "Thâm tình khẩn thiết" của anh. Cô cúi đầu tại chỗ rối loạn hoảng hốt. Đây là phương thức che giấu bản thân theo thói quen, biểu hiện ra dáng vẻ không quan tâm. Nhưng, anh biết cô là bởi vì khẩn trương cùng ngượng ngùng.

Cô gái nhỏ đáng yêu đơn thuần như thế cũng không thể để người khác được lợi, phải tốc chiến tốc thắng thu về làm tài sản riêng. Nghĩ đến đây, Hạ Hoằng Huân cười, nụ cười thắng lợi.
Hai người cứ lẳng lặng đứng ở trong sân huấn lộng gió đêm, thật lâu thật lâu.
Sau đó Hạ Hoằng Huân nhìn đồng hồ, mới phát hiện cũng đã hơn một giờ sáng, sờ sờ tóc của cô, anh nói: "Đi ngủ đi, tiểu quỷ. Nếu tập hợp ngày mai tới trễ, tôi phải khó xử rồi."






Lời ngọt ngào của Lão Hạ
Hai người có cảm tình với nhau muốn tiếp tục chung sống lâu dài, cần không ngừng ‘gửi tiết kiệm’ sự ăn ý cùng tình cảm chân thành vào ‘ngân hàng tình cảm’ đặc biệt ở sâu trong linh hồn, để khi cần thì rút ra cung cấp cho cuộc sống, dành cho người yêu sự dịu dàng và vui vẻ. Cái gọi là hạnh phúc, có lẽ chính là quá trình của sự trả giá và thu hoạch. Mà tình yêu, đương nhiên là thành phần vô cùng quan trọng trong đó.
Trong tình yêu Mục Khả không yêu cầu quy định cứng nhắc giống như những cô gái cùng trang lứa. Cô cho rằng, thực tế và kỳ vọng luôn có chênh lệch rất lớn. Ví dụ như, người ta mỗi ngày thề thốt hô to chỉ muốn đàn ông cao lớn đẹp trai làm bạn đời, nhưng kết quả lại gả cho anh mập lùn.
Cho nên nói, những phụ nữ tài sắc vẹn toàn làm cho người ta hâm mộ, tần số xuất hiện lại không cao. Thay vì đối mặt với kết quả làm người ta thất vọng, không bằng cứ tùy duyên. Tất nhiên, tùy duyên cũng không có nghĩa là không nỗ lực.
Nghiêm túc mà nói, sự xuất hiện của Hạ Hoằng Huân là việc ngoài ý muốn. Cho tới bây giờ Mục Khả chưa từng nghĩ đến tình yêu đầu tiên của mình lại giao vào tay một quân nhân. Cho tới nay, ngoài Hách Nghĩa Thành ra, cô cũng không thích cái gì mà "Người đáng yêu nhất". Tại sao lại chấp nhận lời thổ lộ bất thình lình nhảy ra như vậy? Cái vấn đề này, Mục Khả suy nghĩa thật lâu cũng không đưa ra cho mình một câu trả lời hài lòng.
Xả nước, một giọt cũng không lọt.
Nghĩ đến lời nói nguyên gốc của quân y: "Chỉ là đường máu thấp, ngủ một đêm thì sẽ không sao, nhớ phải ăn cơm đúng giờ." Khóe miệng Mục Khả không tự giác nâng lên, nghĩ thầm "Ông già" này đối với mình cũng thật vô cùng tốt nha, lại còn công khai bao che cô, quả thật hiếm thấy. Vì vậy, cô ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: "Báo cáo huấn luyện viên, tôi chỉ là đường máu thấp, đối với huấn luyện có mức độ thấp vẫn gánh vác được."
Gánh vác được? Nhìn thân thể nhỏ nhắn yếu ớt của cô, Hạ Hoằng Huân buồn cười.
"Báo cáo!" Ký ức bốn năm trước Mục Khả bị phạt đứng ba giờ trong đầu Hướng Vi cũng chỉ mới như ngày hôm qua thôi, rất sợ Hạ Hoằng Huân cứng nhắc lại làm chuyện "Đại Nghĩa Diệt Thân" nên cô trực tiếp bước ra khỏi hàng, nói: "Báo cáo huấn luyện viên, sáng sớm lúc Mục Khả rời giường suýt chút nữa đã té xỉu." Ý nói loại chuyện đến trễ nho nhỏ này anh hãy giơ cao đánh khẽ thôi, tuy rằng mọi người đang giương mắt nhìn chằm chằm, nhưng nói thế nào đều là người một nhà, anh dám không đau lòng thử xem?
Hạ Hoằng Huân cũng không phụ sự "Kỳ vọng" mà hạ một bậc thang, anh dùng giọng điệu của huấn luyện viên nên có hỏi: "Thật sự có thể sao?"
Bắt gặp ánh mắt trưng cầu ý kiến của anh, Mục Khả chớp chớp đôi mắt, cao giọng trả lời: "Báo cáo huấn luyện viên, hoàn toàn có thể."
Hạ Hoằng Huân hiểu rõ, ra lệnh: "Đứng vào hàng ngũ!"
Mục Khả cất tiếng đáp lại "Rõ!" rồi điều chỉnh tư thế chạy về đội ngũ, dí dỏm le lưỡi với Hướng Vi một cái, giống như là đang nói: "Thật đúng là thú vị."
Thu hết động tác nhỏ của cô vào đáy m


Lamborghini Huracán LP 610-4 t