80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!

Tác giả: Mộc Thanh Vũ

Ngày cập nhật: 04:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341960

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1960 lượt.

ắt, Hạ Hoằng Huân bất đắc dĩ trong mắt hiện lên một chút nuông chiều.
Khi trở về trung tâm huấn luyện nghỉ ngơi, lấy Hướng Vi cầm đầu, Tô Điềm m làm phụ tá, nhóm giáo viên và học sinh tự động tự giác vô ý thức dùng giả vờ dựa sát vào Hạ Hoằng Huân, cảm giác đó giống như anh là tổ chức đảng vậy. Mục Khả vốn không thích dựa vào anh quá gần, cộng thêm quan hệ của hai người có tính chất nhảy cóc, cô vẫn chưa thể thích ứng với loại biến chuyển cấp tốc này, dùng cách nói của cô: "Cảm giác Hạ Hoằng Huân tồn tại quá mức mãnh liệt, đứng quá gần anh ấy mình thấy khó thở." Cho nên, cô không đếm xỉa đến sự uy hiếp của Hướng Vi, chạy tới bên cạnh tìm Viên Soái nói chuyện phiếm.
Đến cuối cùng vẫn không thể đi tham gia tỷ võ - Viên Soái đứng ở trên bậc thang, phát biểu cảm nghĩ: "Hai ngày nay tâm tình Doanh trưởng hình như rất tốt, tốt đến mức tôi có chút cảm giác không an toàn."
Không phải là vì cô tâm tình mới tốt chứ? Mục Khả lặng lẽ cười cười trong lòng, rất trấn định nói: "Anh ta nghiêm mặt thì anh lại có cảm giác an toàn sao?"
Cau mày nhìn Mục Khả, Viên Soái nói: "Cô chưa từng nghe câu ‘Tiếu Lý Tàng Đao’* sao? Thật uổng công tôi vẫn luôn cho rằng cô là nhà bác học, đừng phá hỏng hình tượng của cô ở trong lòng tôi."
*Miệng nam mô, bụng bồ dao găm; khẩu Phật tâm xà (bề ngoài biểu hiện rất tử tế, nhưng trong thâm tâm rất độc ác)
Nhà bác học? Mục Khả bị sặc một ngụm nước, tức giận nói: "Xin anh thu hồi lời khen tặng ví tôi như ‘giáo sư’ có được hay không? Muốn khen tôi ư, anh có thể nói thông minh, xinh đẹp, đáng yêu. . . . . . Này, anh đừng có làm bộ mặt khinh bỉ đó được hay không? Tôi chỉ ví dụ, ví dụ thôi. Anh hiểu chứ?"
"Hiểu rồi, hiểu rồi." Viên Soái nén cười, lại lần nữa ca ngợi nói: "Cô giáo Mục Khả này thật đúng là đáng yêu hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, so với tôi. . . . . ."
Mục Khả trừng mắt với anh, ra vẻ như muốn ném chai nước suối trong tay tới, lại thấy Viên Soái bất chợt thu lại ý cười, nhìn về phía sau lưng cô chào theo kiểu nhà binh, cất cao giọng nói: "Doanh trưởng!"
"Đừng lấy Doanh trưởng của các anh để dọa tôi, anh ta đang ở trong vòng vây của ‘Kẻ địch’ rồi." Nói xong liền thật sự muốn ném bình nước suối trong tay ra, nghĩ rằng dù thế nào Viên Soái cũng sẽ né tránh, hoặc là tiếp được.
Không ngờ, trong lòng có chút mồ hôi, cũng hơi mạnh tay, cũng sử dụng không thích hợp, bình nước cứ thể mà rời khỏi tay, bay thẳng về phía sau. Tiếp theo lại nghe được giọng nói trầm thấp của Hạ Hoằng Huân vang lên, anh hỏi: "Đây là đặt mai phục cho tôi?"
Nhìn thấy Hạ Hoằng Huân cau mày nắm chặt bình nước khoáng, dáng vẻ Mục Khả lúng túng đến không muốn xoay người, Viên Soái không nhịn được nở nụ cười. Anh càng lúc càng cảm thấy cô giáo Mục chính là khắc tinh của Doanh trưởng, nếu không thì sao hai người vừa giao chiến lão đại đã có vẻ bất đắc dĩ như vậy.
Tình huống nhỏ nhặt thế này thường xuyên xuất hiện, Mục Khả vô cùng ảo não, Hạ Hoằng Huân thấy nhưng không thể trách. Nhưng có một thứ vẫn không hề thay đổi, đó là Hạ Hoằng Huân vẫn làm việc rất đúng mực, nắm bắt rất tốt, trong lúc huấn luyện ở trước mặt mọi người không làm ra hành động gì không thích hợp. Đến nỗi quan hệ của hai người ngoại trừ Hướng Vi, kể cả Tô Điềm m ở chung phòng cũng không hề phát hiện.
Đối với việc này, Hướng Vi nói: "Quả nhiên là xuất thân từ lính Trinh Sát, nghiệp vụ ẩn núp tuyệt đối là hạng nhất."
Mục Khả đánh cô: "Không cần phải công bố cho cả thiên hạ biết, không như vậy chẳng lẽ còn muốn thông báo cho toàn quân sao?"
Nói thật, cô gái nhỏ nào có bạn trai mà không rơi vào trạng thái yêu đương. Ít nhất, cô căn bản không suy nghĩ phải làm thế nào để tránh ánh mắt của mọi người mà đi gặp Hạ Hằng Huân, hoặc là trong lúc rãnh rỗi gọi điện thoại hay gởi cái tin nhắn chẳng hạn, ngay cả đặc quyền "Làm nũng" của bạn gái cô cũng chưa dùng tới. Trừ bỏ không tranh cãi thẳng mặt với anh, trừ bỏ cô có thêm chút hứng thú với huấn luyện lần này, cuộc sống dường như không có thay đổi gì lớn.
Huấn luyện quân sự cứ như vậy bình an vô sự tiến hành. Mười ngày sau Hạ Hoằng Huân dường như nhận được nhiệm vụ mới, đột nhiên chia chỉ đạo viên đến các đội khác khác, liên tiếp mấy ngày không xuất hiện ở trụ sở huấn luyện.
Trong điện thoại Mục Khả có lưu số điện thoại di động của anh, là "Đính ước" đêm đó anh muốn cô giữ lại trong điện thoại. Buổi sáng hôm đó Hạ Hoằng Huân rời đi vẫn có gọi điện thoại cho cô, đó là lần đầu tiên bọn họ gọi điện thoại, anh ngắn gọn dặn dò: "Tạm thời có việc, tôi về quân đội một chuyến. Em với Viên Soái đừng có quậy, phá hư hình tượng quân ta."
Không nói gì dễ nghe thì thôi, lại còn phê bình cô? Người ta cũng chỉ là trò chuyện với Viên Soái chút mà thôi, ai bảo anh thiên vị phân em đến đội huấn luyện của anh ấy.
Mục Khả rất không hài lòng, nổi cáu cong môi lên nói: "Em có chí hướng cao xa hơn, chính là phá hoại hình tượng của Doanh trưởng Hạ." Cô phát hiện Hạ Hoằng Huân vừa nói chuyện với cô vừa trêu chọc cô, so với trước đây tuyệt đối giống như là hai người, hơn nữa còn đặc biệt thích