Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

cười lớn để lộ hàm răng đều tăm tắp trắng như tuyết, "Xe của cục trưởng Lưu đưa chúng ta về, lên xe rồi mọi người cứ nói chuyện là em lại hét tuớng lên \'ồn ào quá, có là những lời đường mật hay không tôi đều không nghe\' làm bọn tôi đành phải ra hiệu bằng tay để tạm biệt nhau".
"Sao anh không gọi em dậy? Nhìn người khác bị mất mặt anh vui thế sao?", Ẩn Trúc có hơi bực mình, vị đó là sếp tổng nên sau này không tránh được việc phải tiếp xúc thường xuyên.
Vừa đúng lúc đến chỗ rẽ, Tiêu Ly liếc nhìn gương chiếu hậu bên phía Ẩn Trúc một cái rồi mới nói: "Dạo này em cũng mệt nhiều, ngủ say thế, tôi không nỡ đánh thức".
Biết rõ Tiêu Ly là kiểu người phủ mật trên môi, cũng xác định sẽ chung thủy một lòng với Ngô Dạ Lai nhưng Ẩn Trúc không thể không thừa nhận, khi nói ra những lời như thế sắc thái biểu lộ lúc đó của anh ta đã làm trái tim cô có chút xốn xang.
Cô xốc lại tâm trạng, nghĩ mông lung, cảm thấy nói thêm điều gì vào lúc này cũng không thích hợp, thế nên cô im lặng, chăm chú nhìn đường trước mặt.
Tiêu Ly nghĩ cô uống say nên giờ đau đầu, cũng không nói thêm gì nữa.
Đột nhiên chuông điện thoại của Ẩn Trúc reo lên, màn hình hiện lên ba chữ "Tôn Duy Thắng".
Ẩn Trúc nghe máy, phía bên kia nói như hét: "Chị dâu phải không? Em là Tôn Duy Thắng."
Ẩn Trúc chỉ đáp: "Chào cậu, tôi là Phùng Ẩn Trúc".
"Chị dâu, chị đang ở đâu? Em mua cho chị một ít gạo, giờ sẽ mang đến."
"Nhưng tôi đang ở bên ngoài mất rồi!"
"Không sao em để trên xe, chút nữa chị về em mang qua cho chị."
"Thật sự là tôi không cần đâu, cảm ơn cậu! Tôi ăn cơm ở nhà ăn của công ty, không nấu ăn ở nhà", đấy không phải là cô trả lời cho xong mà sau khi Ẩn Trúc tới đây đều bận rộn cả ngày, sắp đến mức chẳng còn hơi mà ăn cơm thì làm gì có tâm trạng để nấu nướng nữa. Công ty có căng tin, bữa sáng và bữa trưa đều ăn ở đó, buổi tối có làm thêm cũng gọi cơm hộp ở ngoài, ăn qua loa cho xong bữa, "Thế sao được, anh em đã nói nhờ em chăm sóc chị, em còn chưa làm được việc gì cả".
Rõ ràng đang coi mình là nhiệm vụ rồi. Ẩn Trúc liếc nhìn Tiêu Ly, anh chàng Tôn Duy Thắng này nói sang sảng như thế, anh ta nhất định là nghe thấy hết.
"Tôi có số của cậu, có chuyện gì cần tôi nhất định sẽ nhờ cậu giúp. Gạo thì thật sự là tôi không cần, cậu cứ mang về nhà dùng đi, thật phiền cậu quá!", dù biết từ chối ý tốt của người ta như thế thật không lịch sự, nhưng cô không muốn gặp người tên Tôn Duy Thắng và nợ Ngô Dạ Lai cái tình này. Chuyện này là thế nào, vợ của mình anh còn không hỏi han đến lại đi nhờ người khác đến thăm. Nhất định do anh cho anh ta số mới của cô, anh có thời gian liên lạc với Tôn Duy Thắng nhưng lại không gửi cho cô dù chỉ là một tin nhắn trả lời.
"Không sao, em đâu phải người không hiểu chuyện chứ? Gạo thì ở đâu chẳng cần dùng, không sao!", anh chàng Tôn Duy Thắng này rất dễ tính, "Chị dâu, chị nói cho em biết địa chỉ, sau này có dịp em sẽ đến thăm chị".
"Thế này đi, thật ra...", Ẩn Trúc nhìn Tiêu Ly đang ngồi cạnh, vẫn phải nói dối thôi, "Thực ra tôi ở cùng với một đồng nghiệp nữa nên tiếp người lạ thật sự không tiện". Cô cảm thấy ở một mình lại tiếp một người lạ trong nhà thì thật không hợp lý. Tuy Tôn Duy Thắng là người mà Ngô Dạ Lai tin cậy nhờ vả, nhưng cho dù anh có tin anh ta đến đâu thì với cô, anh ta vẫn là người lạ!
Tôn Duy Thắng có thô lỗ đến thế nào thì nghe xong cũng hiểu ra vài phần, dù sao người ta cũng không muốn gặp mình, thật xem thường người khác quá! Cơn tức giận trào lên, nhưng nghĩ đến những việc mà Ngô Dạ Lai đã làm cho anh ta nên lại nuốt cơn tức tối đó vào trong lòng, "Vậy được rồi, chị dâu, chị có chuyện gì thì cứ hô một tiếng, xe của em nên đi lại cũng tiện".
Bên này Ẩn Trúc thở phào, "Ừ, cảm ơn cậu, hôm nào rảnh thì nói chuyện sau".
Ẩn Trúc không thể giải thích được mình làm thế là thế nào. Trước kia, cô luôn muốn biết về cuộc sống trong quân ngũ của Ngô Dạ Lai. Mỗi lần đi thăm anh, cô vẫn muốn anh giới thiệu đồng đội cho cô làm quen. Như thế sau khi về nhà rồi cô vẫn có thể nói với anh những chuyện liên quan đến bộ đội, bạn bè chung nhiều lên thì đề tài nói chuyện cũng được mở rộng hơn. Nhưng Ngô Dạ Lai chưa bao giờ chủ động giới thiệu ai với cô, thỉnh thoảng có ngẫu nhiên gặp cũng chỉ đơn phương giới thiệu cô với người ta bằng duy nhất một câu: "Vợ tôi". Vì thế có thể cô cũng đã từng gặp anh chàng Tôn Duy Thắng này rồi, chỉ là không nhận ra thôi. Anh đã không muốn cô hiểu nhiều về anh, vậy thì cô không hiểu nữa. Nói cô không để tâm đến chuyện này là giả, dù sao cô cũng có cảm giác như mình bị anh bài xích, bị từ chối thì trái tim cô có thể cảm thấy dễ chịu không? Nhưng khi quen với cách hành xử của Ngô Dạ Lai, dần dần cô cũng cảm thấy bình thường. Trong thế giới của anh, cô chẳng qua cũng chỉ là một vật để trang trí, một thứ đồ vật được đánh dấu là vợ anh thôi.
Lúc cô dập máy thì xe đã dừng trước cửa một trung tâm lớn, "Em đợi tôi ở cửa, tôi đi gửi xe rồi ra ngay".
Ẩn Trúc đứng đợi ở cửa, tâm trạng hơi lơ đãng. Móc di động ra, do dự mãi không biết có nên nhân việc Tôn