Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341576
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.
gay gắt quá là cô sẽ về luôn. Cô không muốn mang theo túi lớn túi nhỏ để tự hạ thấp danh dự của mình. Nhưng khi nguy cơ thật sự tìm đến trước mặt thì cô lại rúm ró co người vào. Cô có cãi vã ồn ào với anh cũng chỉ là muốn được anh quan tâm và yêu thương hơn, chứ đâu phải cố ý đẩy anh ra xa hơn.
Ngô Dạ Lai không hỏi gì thêm, giúp Ẩn Trúc cầm túi, "Đồ đạc trong này hết rồi phải không?".
Mặc dù không phải là hành động gì to tát, nhưng Ngô Dạ Lai quan tâm chăm sóc cô như thế, đối với Ẩn Trúc thật hiếm khi gặp được. Không biết vì sao, càng cảm thấy được quan tâm cô lại càng cảm thấy tủi thân. Cô dang tay ôm chặt lấy cánh tay cầm túi của Ngô Dạ Lai mũi đã cay xè như sắp khóc đến nơi.
"Sao thế em?", Ngô Dạ Lai ôm cô vào lòng, vỗ nhè nhẹ lên lưng cô. Anh không đóng cửa phòng, do đó dù không kiêng dè gì khi hành động nhưng nói rất nhỏ.
"Không, không sao ạ", Ẩn Trúc dùng sức ôm anh, ôm thật chặt, úp mặt vào ngực anh khịt mũi, "Em rất nhớ anh, nhớ anh lắm".
Nói chuyện một lúc, Ẩn Trúc cũng đoán ra được sở thích của chị Tôn, thế là cứ theo đó mà nói, chỉ một loáng hai người đã trở nên thân thiết gần gũi, nói chuyện rất sôi nổi.
"Anh Trịnh nhà chị thường khen Tiểu Ngô giỏi giang, tuổi còn trẻ thế mà đã làm chỉ huy rồi:"
"Vẫn là nhờ cấp trên tạo cơ hội chị ạ."
"Cơ hội chỉ là một phần, cơ bản là cậu ấy thật sự có bản lĩnh."
Ẩn Trúc liếc nhìn Ngô Dạ Lai đang ngồi phía đối diện, bên này nói chuyện nhiệt tình thì bên kia họ cũng đang uống rất nhiệt tình. Chỉ trong một lúc nói có vài câu mà cô đã thấy anh cạn liền ba ly.
"Anh Trịnh, các anh không ai được uống nhiều quá! Bỏ hết rượu trắng đi, mỗi người một lon bia thôi."
Lục Dã là người bỗ bã thẳng tính, anh ta cầm ly rượu qua, "Chị dâu, thế là chị không đúng rồi! Các chị đến đây, các anh ý vui, các anh mừng, còn bọn em có được gì đâu? Rượu mà không cho uống thì còn gì là vui nữa! Nào, em kính chị một ly".
Tôn Lạc Châm cười nói: "Tôi không biết uống, cứ để anh Trịnh uống thay tôi."
"Chị dâu, không đồng ý chị như thế đâu! Bọn em còn không biết tửu lượng của chị chắc? Chị uống thay cho Tham mưu trưởng đâu có ít."
Lúc này, vị Tham mưu trưởng trước giờ vẫn im lặng đã chịu lên tiếng, "Tôi uống, bắt đầu từ lúc này lời của chị dâu các cậu là mệnh lệnh cao nhất, nghe rõ chưa hả?", nói xong, anh ta nâng ly uống cạn.
Mấy người còn lại đều hô vang rồi cạn ly, Lục Dã vẫn không chịu dừng lại, "Em nhìn cũng biết rồi nhé". Anh ta nâng cốc lên uống rượu, "Thứ nhất, thuận vợ thuận chồng thì mấy anh em mình làm sao mà chống lại được; Thứ hai, Tham mưu trưởng... sợ vợ!", nói xong, anh ta ha hả phá lên cười.
Tham mưu trưởng đứng dậy: "Tôi đường đường chính chính chẳng sợ gì cả, đấy là vừa kính vừa yêu. Nào, lại đây bà xã, vợ chồng mình cạn với anh em một ly. Chào đón tiểu Phùng, nhân cơ hội này gặp gỡ vui vẻ với anh em một lần".
"Ngụy biện! Lại còn vừa kính vừa yêu nữa. Không cho anh uống nữa, anh rót vào đây để em uống!", Tôn Lạc Châm nói thì nói thế nhưng vẫn đứng dậy cùng cạn ly, nói vài câu trêu đùa ép Lục Dã phải cạn sạch hai ly mới chịu ngồi xuống. Chị ta vừa ngồi xuống, Tham mưu trưởng vội vàng rót cho vợ một cốc nước hoa quả, nịnh nọt nói rằng mùi vị rất thơm ngon.
Bia đang lạnh, Ẩn Trúc muốn uống tiếp nhưng uống được hai ngụm thì răng như lạnh cứng lại, đành cầm cốc uống từ từ.
Tôn Lạc Châm đưa tay ra nói: "Đặt xuống, ai cho cô uống chứ. Cô cứ yên tâm, Lục Dã không dám ép cô đâu, Tiểu Ngô nhà cô có uy lắm".
Ẩn Trúc nửa tin nửa ngờ đặt ly xuống, "Chị dâu, Tham mưu trưởng thật quan tâm đến chị".
"Đúng vậy, anh ấy rất biết cách thương yêu người khác, người đàn ông tôi yêu trước đó không ổn. Đàn ông ấy mà, vẫn nên là lớn hơn mình vài tuổi, họ biết cách sống, lại còn biết quan tâm lo lắng cho gia đình. Hai vợ chồng cô bằng tuổi nhau phải không?"
"Vâng, bọn em là bạn học."
"Vẫn còn ít tuổi, vài năm nữa cậu ấy sẽ khác, sẽ biết thương vợ thôi."
"Có lúc, em cảm thấy anh ấy chẳng để tâm", sinh nhật, lễ tết hay mấy ngày kỷ niệm, chẳng thấy anh có biểu hiện gì, hành động cụ thể cũng không, thậm chí một lời ngọt ngào cũng không có nên Ẩn Trúc hoài nghi về việc có thể anh ấy chẳng nhớ. Cô không nghĩ đợi thêm vài năm nữa, anh sẽ tự nhiên gọi cô là bà xã hay em yêu trước mặt tất cả mọi người, lúc riêng tư hai người còn chưa bao giờ gọi thế nói chi đến việc gọi trước bàn dân thiên hạ.
"Tôi thấy cậu ấy dồn toàn bộ tâm sức vào công việc ở đây rồi, cô cũng phải hiểu mà tự tìm niềm vui cho mình. Vợ chồng sống với nhau, ai cũng phải bỏ công sức ra để vun đắp mối quan hệ ấy. Bỏ công sức không phải bảo em bỏ thời gian vào đấy, không phải ngày nào cũng nhớ nhung, dày vò cậu ấy thì hai người sẽ có cuộc sống vui vẻ, quan trọng là phương pháp thôi."
Nếu là trước kia chưa chắc Ẩn Trúc đã để tâm đến những lời này, nhưng hôm nay nghe chị ấy nói thế, Ẩn Trúc thấy câu nào cũng có lý.
Thấy Ẩn Trúc lắng nghe chăm chú, Tôn Lạc Châm lại nói: "Vừa nhìn đã biết cô là người thật thà, thế cũng tốt. Nhưng trong cuộc sống hôn nhân, không phải chuyệ