Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.

ại đi làm những công việc có tính thực tế thế này, xét cho cùng cũng là ý chí của những anh mọt sách mà thôi, nhiệt huyết bừng bừng nhưng không thực tế.
"Cảm thấy tôi không thích hợp với nơi này phải không? Tôi cũng đã từng nghi ngờ, hôm nay lại càng nghi ngờ hơn. Luyện bao lâu như thế mà tửu lượng vẫn tệ như thường."
"Nhưng những chuyện khác, nếu là người khác làm chắc gì đã bằng được anh?"
"Em nghĩ thế thật sao, không phải là vì muốn an ủi tôi đấy chứ?"
"Không, em thật sự nghĩ như thế", Tiêu Ly không tỏ vẻ cao ngạo, cũng không phải là người ích kỷ tư lợi, đấy cũng là điều hiếm có rồi.
"Cho dù chỉ là an ủi, tôi cũng sẽ cho là em nói thật. Tôi cần sự an ủi đó, đặc biệt khi cơn đau đầu chết tiệt này lại bắt đầu rồi..."
Từ sau chuyện này, Ẩn Trúc ăn đủ quả đắng của việc an ủi không đúng cách đó. Tiêu Ly bắt đầu càng ra sức sai bảo cô. Rõ ràng việc đấy không phải việc cô được giao, thế mà anh vẫn rất ngang nhiên hỏi cô kết quả, nếu mà phối hợp không ăn ý, anh không do dự gì trút cơn giận lôi đình lên đầu cô. Cuối cùng, luôn là cuộc đối thoại kiểu như sau: "Tôi nghĩ xong rồi, lẽ nào chưa nói cho em biết sao?"
"Chưa, anh chưa nói với em."
Đây thật sự không phải lỗi của Ẩn Trúc, cô làm sao biết được những quyết định vụt đến trong đầu của cấp trên chứ? Mặc dù đã quen với các cơn giận dữ mà anh chuẩn bị dành riêng cho cô nhưng đôi khi cô vẫn cảm thấy ấm ức. Do đó, mỗi buổi sáng sau khi Ẩn Trúc xác nhận lịch trình làm việc với Tiêu Ly xong, cô còn thêm một trang nữa xác nhận lại những công việc mà cô phải làm.
Những tình huống căng thẳng giữa cô và Tiêu Ly không phải hoàn toàn không có ưu điểm. Ánh mắt của các đồng nghiệp khác nhìn cô có vẻ bình thường hơn trước rất nhiều, tiếp xúc nhiều trong công việc, dần dần cũng phát triển được khá nhiều các mối quan hệ bạn bè. Thấy Ẩn Trúc bị mắng hay bị phê bình, họ cũng bất bình thay cho cô, buổi trưa đi ăn cơm, buổi chiều hết giờ làm cũng có người gọi cô cùng về.
Từ sau lần về nhà nghỉ lễ quay lại, Ẩn Trúc không còn đi nhờ xe Tiêu Ly đi làm nữa. Cô thường sẽ dậy sớm hơn một chút, đi bộ đến công ty, nếu không kịp thì đi taxi. Khi trời chuyển lạnh thì số lần đi taxi của cô cũng tăng lên. Nhưng gọi xe cũng có dễ đâu, nhiều lúc đi đến gần công ty rồi mà vẫn không nhìn thấy chiếc xe nào. Thế nên dù không đến nỗi đến muộn nhưng tình trạng thường xuyên của cô là bước vào cửa thì chuông kêu.
"Lại đến muộn rồi?", Tiêu Ly thật sự không thể chịu hơn được nữa, Ẩn Trúc chưa đến thì Trương Nguyệt ở phòng thư ký sẽ pha cho anh một cốc cà phê ngọt tới phát ngấy, hơn nữa độ ngọt của mỗi lần pha lại không giống nhau.
"Chỉ muộn hơn bình thường một chút thôi", Ẩn Trúc không giải thích nhiều, chuẩn bị một lô báo cáo về lịch làm việc trong ngày.
"Đừng đi vội, em uống hết cốc này rồi mang đi đi", Tiêu Ly chỉ chỉ vào chiếc cốc trước mặt mình.
Ẩn Trúc nếm thử, độ nóng cũng rất vừa miệng. Buổi sáng mới kịp ăn một chiếc Sandwich nguội ngắt, dạ dày còn đang khó chịu đây!
"Thế nào?"
"Tuyệt hảo."
"Ngọt thế mà em còn khen ngon?"
Ẩn Trúc cầm chiếc cốc nghi ngờ hỏi, "Anh đã nếm rồi?".
Tiêu Ly gật đầu, "Tôi muốn biết là còn có thể ngọt tới mức nào nữa?".
Ẩn Trúc cảm thấy hơi khó tin, anh ta đã uống rồi còn muốn cô uống nốt?
Hành động này gọi là hành động gì? Chơi khăm? Thật khó có thể tưởng tượng đây là việc mà Tiêu Ly làm.
Nén cảm giác kỳ quái trong lòng lại, Ẩn Trúc bắt đầu đưa ra điều kiện với Tiêu Ly, "Nếu như em đảm bảo trước khi nghỉ tết Nguyên Đán ngày nào cũng đến sớm thì em có thể nghỉ hai ngày trước tết không?".
"Chỉ còn có bốn ngày nữa là đến tết Nguyên Đán thôi", Tiêu Ly tỉnh táo nói, "Hơn nữa, đến sớm chẳng phải là công việc của em sao?".
"Thế thì thôi vậy, ngày mai ngày kia em nghỉ phép", Ẩn Trúc muốn nhân dịp này đến thăm Ngô Dạ Lai. Sau cuộc điện thoại đó không ai chủ động liên lạc với ai. Hôm qua cô gọi điện về nhà mới biết, tết Nguyên Đán theo như thường lệ anh vẫn không về. Tốt cũng được mà xấu cũng xong, dù thế nào gặp mặt nói chuyện vẫn hơn.






Chút vị ngọt ngào ban đầu dần chuyển sang vị hơi đăng đắng, dường như lần đến thăm anh này chính là để họ thấy cần nhau hơn, để bù đắp cho nhau nhiều hơn. Với Ngô Dạ Lai thì tầm ảnh hưởng của cô cũng chỉ đến thế mà thôi.
Ngồi tàu còn phải đi xe ôm thêm mấy cây số nữa mới đến được cổng doanh trại nơi anh đóng quân. Phải hơn nửa năm nay cô không tới đây, nơi này cũng có nhiều thay đổi, cụ thể là gì thì khó nói bằng lời, nhưng cảm giác thấy rất lạ lẫm.
"Tìm chỉ huy Ngô ạ? Xin chờ một chút, tôi phải liên hệ qua điện thoại đã", cậu lính gác cổng tỏ ra rất nhiệt tình làm Ẩn Trúc còn cảm nhận được chút ấm áp.
"Chỉ huy Ngô hôm nay được nghỉ ra ngoài rồi, chút nữa sẽ có người ra đón chị, chị vào phòng ngồi đợi một lát."
Ra đón Ẩn Trúc là chính trị viên của liên đội ba, tên Lục Dã. Đầu tiên anh ta đưa Ẩn Trúc đến căng tin ăn nhẹ, sau đó đưa cô về phòng của Ngô Dạ Lai nghỉ ngơi.
"Ở đây anh ấy không có ảnh


Disneyland 1972 Love the old s