Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

Ly có một thói quen là thường xuyên chìm đắm trong suy nghĩ của mình, mà những suy nghĩ của anh lại lan man khác nhau, những lúc như thế anh sẽ không để ý tới những việc đang xảy ra trước mặt nên thường xuyên xảy ra tình trạng một lúc dặn dò tới mấy việc xen kẽ nhau. Ẩn Trúc không lấy làm lạ bèn theo anh vào trong phòng, đặt bản tổng kết lên bàn rồi ra ngoài.
Gần đây cô có hơi lười biếng, đi làm và làm thêm cũng vẫn như bình thường, nhưng đa phần thời gian cô cứ ngồi ngẩn ngơ. Xem ra phải trấn chỉnh lại tinh thần thật rồi, phải tập làm quen với việc giờ chỉ còn lại một thân một mình. Gặp một cú sốc mà buông thả bản thân giống như những nhân vật nữ chính trong các bộ phim tình cảm sướt mướt, thật sự là rất khó coi và cũng khó chấp nhận.
Khi đóng cửa phòng Tiêu Ly lại, Ẩn Trúc đã hạ quyết tâm, mặc dù cô không thể dồn tâm sức vào công việc như vào tình yêu nhưng cũng không thể đánh mất miếng cơm manh áo của mình, thậm chí còn phải nắm lấy nó thật chặt!
Lúc này Tiêu Ly ở trong phòng vẫn chưa định thần lại được! Chia tay? Ẩn Trúc đã nói như thế. Nếu nói là chia tay thì cũng có nghĩa là đã ly hôn rồi. Anh thấy tâm trạng của Ẩn Trúc trong thời gian này cũng đoán là có liên quan đến chuyện tình cảm, nhưng anh chỉ không ngờ là đã đến mức ly hôn rồi.
Ly hôn thật không giống chuyện mà Phùng Ẩn Trúc anh biết sẽ làm. Phùng Ẩn Trúc mà anh biết dường như là nguời sẽ đi một con đường từ sáng đến tối. Có thể chính vì trong lòng có những suy nghĩ như thế nên anh mới quan tâm chăm sóc cô hơn. Trong công việc cô ấy là một trợ thủ rất đắc lực; Trong cuộc sống, cô là kiểu người mà anh thích nên anh coi cô như một người bạn và tâm sự với cô nhiều hơn. Chính bởi vì không có ý gì khác với cô nên anh mới có thể cư xử với cô hết sức tự nhiên như thế, vui vẻ tận hưởng những giây phút ở bên cô.
Vì thế tin tức này đối với anh hoàn toàn không phải là chuyện riêng tư của cấp dưới nữa, rất có thể sẽ trở thành vấn đề cá nhân của chính anh. Còn anh lại chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để suy nghĩ về vấn đề cá nhân này.
Trống một chút cũng tốt, khi màn đêm yên tĩnh buông xuống là anh lại có thể ném những nỗi buồn phiền không thể dứt bỏ kia vào không gian trống đó, để khi bản thân mở nó ra lần nữa sẽ không còn cảm thấy buồn phiền.
Có hay không có sự chuẩn bị về mặt tâm lý, thật ra cũng chẳng liên quan gì mấy. Đối với sự xuất hiện của Thẩm Quân Phi, Phùng Ẩn Trúc đã có sự chuẩn bị đầy đủ về mặt tâm lý từ lâu rồi, nhưng do thời gian kéo dài quá làm cô suýt quên mất là sẽ có một việc như thế sẽ xảy ra.
Thẩm Quân Phi không đến tìm Ẩn Trúc ngay khi vừa đến thành phố J, việc xây dựng nhà máy là một việc quan trọng và phức tạp, đây cũng không phải là chuyện của riêng mình anh mà còn có ảnh hưởng tới kế sinh nhai của rất nhiều những người khác nữa nên không thể coi nhẹ. Vì vậy, cho tới tận khi nhà máy đi vào hoạt động thì anh mới lên kế hoạch để liên lạc với Ẩn Trúc.
Anh gọi điện cho Thạch Chỉ để hỏi cách liên hệ với Ẩn Trúc thì mới biết, thời gian này cuộc sống của Ẩn Trúc đã xảy ra một biến cố lớn như thế làm anh nhất thời không biết nên làm thế nào.
Quyết tâm chọn việc quay về thành phố J để phát triển sự nghiệp, anh không dám nói quyết định đó không hề liên quan gì đến Ẩn Trúc. Lần trước về nhà, anh mới phát hiện ra rằng, bất luận là quan hệ giữa anh với Ẩn Trúc có thế nào nhưng nơi nào có cô là anh sẽ đều cảm thấy rất thoải mái. Nhưng lý do chủ yếu vẫn là điều kiện ở thành phố này, giá thành thấp mà còn có nguồn nhân công dồi dào.
Thẩm Quân Phi không đòi hỏi điều gì khác, anh chỉ hy vọng có thể giống như trước kia, thỉnh thoảng gặp gỡ bạn bè buôn vài câu chuyện phiếm, hoặc cùng nhau chơi một trận bóng, giải tỏa bớt áp lực là đủ lắm rồi.
Từ trước tới giờ, mặc dù chỉ có một mình nhưng Thẩm Quân Phi tự nhận định rằng cách sống của anh khá lành mạnh. Cho dù rất bận nhưng anh vẫn tập thể dục đúng giờ, ăn cơm đúng giờ và thậm chí còn rất chú ý đến vấn đề dinh dưỡng. Cuộc sống bận rộn và tràn ngập những thách thức rất thích hợp với con người anh, dù là trong trái tim vẫn có một góc nào đó không bao giờ có thể lấp đầy mặc cho anh bận rộn tới đâu. Nhưng anh đã quen với sự trống rỗng ấy rồi. Trống một chút cũng tốt, khi màn đêm yên tĩnh buông xuống là anh lại có thể ném những nỗi buồn phiền không thể dứt bỏ kia vào không gian trống đó, để khi bản thân mở nó ra lần nữa sẽ không còn cảm thấy buồn phiền.
Giờ đây, anh bất ngờ biết Ẩn Trúc lại trở thành người sống đơn thân thì trái tim tưởng chừng như đã ngủ yên của anh đột nhiên lại đập thình thịch trở lại.
"Phùng Ẩn Trúc, biểu hiện đó của em là gì? Là hoan nghênh sao?"
Ẩn Trúc cố gắng che đi cái miệng đang há to quá đỗi vì kinh ngạc của mình, "À, vâng, là hoan nghênh mà".
Bên này Tiêu Ly cũng xuống xe, "Em sao thế, sao còn chưa vào?".
"Đây là bạn học của em, Thẩm Quân Phi", cô quay sang phía Tiêu Ly, bộ dạng căng thẳng của Tiêu Ly làm cô thấy buồn cười, "Còn đây là giám đốc Tiêu".
"Bọn em cũng định lên đây", dù không có sự chuẩn bị trước cho sự xuất hiện đột