Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.

ngột của Thẩm Quân Phi, cho dù lúc này đã là mười giờ tối rồi thì cũng vẫn phải mời anh lên nhà ngồi một lát chứ.
Tiêu Ly nãy giờ vẫn im lặng nhìn Thẩm Quân Phi, nhìn bộ dạng bàng quan của anh ta cứ như chỉ muốn đuổi, nhanh chóng lên nhà vậy, anh đành gật đầu, "Sáng mai đừng đến muộn".
Ẩn Trúc ngại ngùng nghịch nghịch quai túi. Gần đây buổi tối cô thường không ngủ được, đến sáng mới ngủ thiếp đi không dậy nổi làm cho người phụ trách việc đưa cô đi làm như Tiêu Ly lúc nào cũng thấp thỏm sợ đi muộn. Ẩn Trúc cũng đã nói cô có thể tự đi làm được nhưng Tiêu Ly sáng nào cũng đợi cô ở dưới nhà từ rất sớm.
Tiêu Ly nhanh chóng lái xe đi, Ẩn Trúc đưa Thẩm Quân Phi lên nhà, "Đợi lâu rồi phải không?".
"Chưa lâu lắm", Thẩm Quân Phi đứng ở bậc thang dưới đợi Ẩn Trúc mở cửa. Đây là thói quen nhỏ giữa họ, Ẩn Trúc trước giờ vẫn không thích anh ta tỏ ra quan trọng như thế trước mặt cô.
"Anh gọi trước cho em thì có phải tốt không chứ!"
"Anh cũng phải biết số điện thoại mới gọi được chứ!", Thạch Chỉ không chịu nói cho Thẩm Quân Phi biết số điện thoại của Ẩn Trúc, nhất quyết nói đấy là thông tin cá nhân, không tiện tiết lộ. Thẩm Quân Phi cũng không hiểu, lẽ nào địa chỉ nhà ở thì không phải là thông tin cá nhân sao?
"Làm muộn thế này mới về, em có đói không?", Thẩm Quân Phi bỗng biến đâu ra một cái túi từ phía sau, "Anh định mang thêm món gì đó cho em ăn tối nhưng giờ ăn đồ ăn đêm cũng được". Món mà anh mua đến là vịt quay, cũng có thể do ở Bắc Kinh lâu rồi nên mỗi khi nghĩ đến chuyện mua thứ gì đó để ăn, là nghĩ ngay đến vịt quay.
ẨnTrúc nhìn nhìn túi đồ ăn, "Chắc nguội rồi nhỉ? Để mai ăn đi".
Thẩm Quân Phi ra vẻ khổ sở, "Em giữ chút phép tắc khi đón tiếp khách có được không? Đã không mời cơm rồi, đồ mang đến cũng không được ăn một miếng sao?".
"Đừng tỏ vẻ đáng thương nữa, cái bụng của anh thật sự có thể nhịn đói đợi em à?", Ẩn Trúc có thể không hiểu người khác, nhưng sao có thể không hiểu Thẩm Quân Phi? Với anh, ăn và ngủ đều là những việc đại sự được xếp lên hàng đầu, cho dù có để lỡ bất cứ chuyện gì cũng không bao giờ bạc đãi bản thân mình.
Thẩm Quân Phi thở dài, "Em lúc nào cũng thấy yên tâm về anh nhỉ". Chính vì tin rằng anh sẽ luôn ăn ngon, ngủ say nên mới từ chối anh một cách không cần suy nghĩ như thế, thậm chí sau khi từ chối rồi còn không được một lời quan tâm hỏi han.
Ẩn Trúc cười, rửa tay chuẩn bị nấu mỳ, đã lâu không nấu một bữa cơm nghiêm chỉnh rồi nên cũng chỉ có tay nghề nấu mỳ là còn tạm được, "Em nấu gì anh ăn nấy đấy, không được phép ý kiến đâu nhé".
"Thêm ít mỳ nữa đi, dù sao em cũng phải ăn cùng anh mấy miếng chứ!", Thẩm Quân Phi cũng đi theo cô nói.
Phùng Ẩn Trúc vốn nhanh nhẹn, nấu mỳ lại rất đơn giản. Chỉ vài phút sau, nước sôi là cô cũng rảnh rang hơn, "Em không muốn ăn, sợ béo mà", nói xong, cô cảm thấy thật buồn cười, thế là quay lại nhìn Thẩm Quân Phi cười.
Thẩm Quân Phi lại chẳng có tâm trạng đâu mà cười. Gầy như một cây sậy thế kia lại còn nói là sợ béo, chỉ làm người khác phải buồn thêm. Anh tự nhủ thầm, có thời gian thật sự phải đến rủ cô đi ăn nhiều hơn.
"Ngẩn ngơ gì nữa, mỳ được rồi", Ẩn Trúc bưng một bát mỳ to đi ra, "Em thật sự không thể ăn thêm được nữa, trước khi về đã rẽ vào một quán ăn nhỏ ven đường ăn linh tinh rồi". Vừa nãy Tiêu Ly có kêu đói nên họ đã cùng đi ăn hoành thánh rồi mới về.
Thẩm Quân Phi thầm nghĩ anh chàng tên Tiêu Ly tâm địa quả nhiên không đơn giản. Nhưng liệu cô có thật sự từ bỏ hay không thì còn phải chờ xem kết quả cuối cùng, chứ không thể phán đoán theo ý kiến chủ quan của anh được.
Với tính cách của cô cũng khó đảm bảo việc cô sẽ nghĩ lại, Ngô Dạ Lai quan trọng thế nào với cô, anh là người rõ nhất.
Anh chậm rãi ăn, tuy đang rất đói nhưng lại không nỡ ăn nhanh.
Ẩn Trúc nghĩ anh không thích món mỳ cô nấu, "Không hợp khẩu vị thì phiền anh cũng nên giữ lịch sự một chút, phải ăn hết đấy". Nói thì nói vậy chứ cô vẫn rót cho anh một cốc nước và bày thêm món vịt quay lên bàn. Chỉ tiếp khách bằng một bát mỳ, nói gì thì nói cũng đạm bạc quá.
Hai người bọn họ nói chuyện về công việc, rồi lại nói về bạn học hay tình hình gần đây của bạn bè, cười không dứt làm Ẩn Trúc cười muốn đứt cả hơi.
"La Linh nói thế thật sao? Sinh con cho vui à?", Ẩn Trúc mới biết tin La Linh có thai, với tình trạng hiện tại thì cô không muốn gặp người khác, cũng không muốn liên lạc với ai cả, phải có tin gì tốt thì mới liên lạc với bạn bè chứ. Chắc vợ chồng La Linh cũng là có ý tốt, lúc này thì tin tốt hay tin xấu cũng đều sợ làm cô bị tổn thương.
"Em nghĩ thế nào?"
Ẩn Trúc tỏ vẻ ngưỡng mộ, "Mọi thứ đều diễn ra theo đúng trình tự, họ thật hạnh phúc!". Một cuộc sống theo quy luật bình thường và thuận lợi như thế lại là điều mà nhiều người không thể với tới được.
Đôi đũa trong tay Thẩm Quân Phi thoáng dừng rồi lại tiếp tục gắp mỳ, "Có gì mà đáng ngưỡng mộ, tốt hay xấu đều là cuộc sống của mình, em có thời gian ngưỡng mộ người khác thì dành thời gian đó mà hướng tới những điều tốt đẹp để sống". Không phải anh định giáo huấn gì Ẩn Tr


Snack's 1967