Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341583
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1583 lượt.
h phải hoàn thành vậy.
"Chị phải đưa về cho mẹ chị gặp mới được cơ."
"Thì gặp chứ sao, chị mời mẹ chị qua đây đi, anh em là bác sỹ đấy."
Trương Nguyệt nói xong, Ẩn Trúc và Tiêu Ly im lặng nhìn nhau. Bản thân cô bạn cũng cảm thấy hơi đường đột, "Em vội vàng quá rồi! Em vội vàng không phải cũng là vì muốn tốt cho hai người sao? Hai người hợp nhau như thế mà lại không gặp được nhau". Thấy những người xung quanh ra ngoài ăn cơm vẫn chưa quay về, Trương Nguyệt lại nói tiếp: "Chị Phùng, anh em thật sự rất tốt, chị gặp một lần thôi, gặp rồi mà vẫn không thấy hợp thì em sẽ không nói gì nữa đâu".
Tiêu Ly đã tự đi về phòng rồi. Kiểu đề tài như thế là anh phải tránh ngay. Mặc dù ví như việc nhấc chân mình lên còn khó khăn hơn việc nhấc người khác lên, nhưng việc anh phải kiềm chế ý nghĩ cắt đứt chủ đề này của mình hình như lại càng khó khăn hơn.
Ẩn Trúc cũng vất vả để đối phó, bao nhiêu lý do đã trình bày hết rồi mà Trương Nguyệt vẫn không chịu từ bỏ, đúng là làm người ta hết cách. Cuối cùng, cô cũng vẫn phải đồng ý sẽ gặp mặt anh họ của Trương Nguyệt một lần vào một tối nào đó trong tuần này, nếu không đồng ý gặp thì Trương Nguyệt cũng không chịu buông tha cho cô. Thôi thì làm giống như Trương Nguyệt nói vậy, cùng lắm là coi như tìm một bác sỹ tư vấn về vấn đề răng miệng thôi mà.
Ẩn Trúc đỏ bừng mặt, hóa ra cô đã bám riết lấy một bác sỹ ngoại khoa chuyên về tim mạch để hỏi huyên thuyên một hồi về những vấn đề răng miệng, thật sự chỉ muốn có một cái lỗ nào mà chui xuống thôi.
Sau khi liên tiếp xin lỗi, hai người ngồi nhìn nhau một lúc, cuối cùng không nhịn được nữa thì cả hai đều phá lên cười. Ẩn Trúc liến thoắng liên hồi, Giả Lôi dù không hiểu gì nhưng vẫn tỏ ra là hiểu rõ lắm, haizzz, chẳng phải đều là vì căng thẳng quá đó sao?
Cười xong, hai người mới thật sự đi vào chủ đề chính, bắt đầu nói chuyện. Giờ thì Ẩn Trúc đã hiểu vì sao Trương Nguyệt không hề quan tâm tới việc cô đã từng ly hôn.
Giả Lôi có một cô bạn gái, là y tá trong khoa của anh, không những đã ly hôn mà còn có con riêng. Anh muốn kết hôn nhưng cả nhà từ trên xuống dưới đều ra sức phản đối. Nguyên nhân xoay quanh thì đúng là một trở ngại lớn rồi. Giả Lôi kể lại mọi chuyện rất rõ ràng, theo anh thì kết hôn là việc riêng của anh, chỉ cần anh thích là được. Đương nhiên, cũng không thể không quan tâm đến ý kiến của người trong gia đình nên anh mới ra ngoài tìm kiếm thêm những lựa chọn khác.
Ẩn Trúc gật đầu thấu hiểu nhưng cũng chỉ là thấu hiểu cho anh ta mà thôi. Tình yêu càng khó khăn thì người ta càng muốn nắm giữ bằng được, có điều cô không thể đồng cảm được nữa. Việc cô cố chấp níu kéo tình yêu ấy không đổi lại được hạnh phúc, đồng nghĩa với việc người khác cũng sẽ không vui vẻ gì khi rơi vào vết xe đổ ấy.
Vì Ẩn Trúc thể hiện thái độ vui vẻ tán thành của mình nên bọn họ nói chuyện rất thoải mái. Đương nhiên không ai nhắc gì đến đề tài hôn nhân, đi xem mặt không thành không có nghĩa là phải biến cuộc gặp gỡ đó thành một cuộc kể khổ với nhau. Khoảng một tuần trôi qua, bố mẹ cô dường như cũng đã chấp nhận việc cô trở lại với tình trạng độc thân nên cũng không nhắc gì đến chuyện này nữa, cũng không có ý định tìm gặp gia đình thông gia để nói chuyện. Khi Ẩn Trúc thở phào nhẹ nhõm cũng là lúc cô phải kiểm điểm lại bản thân, sao cuộc hôn nhân của cô nói thôi là thôi mà không một ai có ý định chèo kéo níu giữ?
Cô gặp lại Trương Nguyệt là vào thứ hai. Cô ấy tỏ ra hết sức phiền não nói: "Anh em nói là đã kể hết với chị rồi. Hai người thật sự không thể có cơ hội nào sao?".
Ẩn Trúc cười, "Cho dù có không nói gì đi nữa thì bọn chị cũng không thể có gì được".
Trương Nguyệt ngại ngùng nói: "Chị Phùng, không phải em cố ý giấu giếm chị đâu, cũng không phải cố ý phá anh Giả Lôi, thực sự là cô gái kia quá ư là phách lối, không coi ai ra gì cả. Chị nói xem, là hôn nhân đấy! Thế mà cô ta lại chống đối người nhà em thì có kết quả gì tốt chứ. Cô ta còn lớn hơn anh em mấy tuổi, thật không hiểu với điều kiện như cô ta thì có gì đáng để mà huênh hoang?".
Ẩn Trúc bất giác thở dài, "Bởi vì cô ấy được yêu mà!".
Thực ra, cuộc hôn nhân của Ẩn Trúc không ảnh hưởng đến niềm tin của cô trong việc chọn lại người bạn đời, bởi vì cô hoàn toàn không có ý định tái giá. Ly hôn, với cô mà nói là việc riêng của cô và Ngô Dạ Lai, nói rộng hơn nữa là chuyện của hai gia đình. Cô không nghĩ việc ly hôn sẽ trở thành khiếm khuyết gì của mình hoặc nó sẽ là vấn đề gì lớn lao đối với người khác. Vì vậy, cái thở dài vừa rồi của cô hoàn toàn không phải vì liên tưởng tới việc đã ly hôn của mình với cô y tá kia. Chỉ là cô ngưỡng mộ cùng là phận đàn bà con gái nhưng người khác lại có may mắn gặp được người đàn ông quyết tâm vượt qua mọi chướng ngại để được ở bên mình như thế. Còn cô, vừa làm đạo diễn vừa làm diễn viên trong vở kịch hôn nhân của chính mình.
Trong tình yêu, Ẩn Trúc phó mặc nó cho số mệnh, việc sẽ gặp ai hay yêu ai đều đã được định mệnh an bài rồi.
Cuộc gặp gỡ mà cả hai bên