Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
đều không tự nguyện, chỉ là một cuộc gặp thôi, thực sự không thể coi là một cuộc xem mặt được nên Ẩn Trúc nhanh chóng cho vào lãng quên. Cô không để tâm chuyện đó nhưng có người lại rất để tâm.
Ẩn Trúc đi xem mặt, ngoài Trương Nguyệt ra còn một người nữa biết chuyện, đấy là Tiêu Ly. Mặc dù hôm đó ngay sau khi hết giờ làm Ẩn Trúc liền đi cùng với Trương Nguyệt, quần áo cũng không thay, đủ để thấy cô không coi việc này là việc gì quan trọng. Nhưng khi nhìn theo bóng dáng cô xa dần, Tiêu Ly đã liên tưởng ngay đến một từ: Bạc bẽo.
Anh không làm thế nào để ngăn cản mình không đưa ra những giả thuyết suy đoán về hành động đó của Ẩn Trúc, cô không chịu đựng được nỗi cô đơn một mình nên sau khi vùng vẫy thoát khỏi gông cùm lại bắt đầu đi tìm ngay sự khởi đầu mới. Có lẽ anh đã hiểu lầm ngay từ đầu, có thể cô không phải là người cần sự cảm thông. Tự nhiên Tiêu Ly có cảm giác như mình bị lừa gạt. Những tình cảm có chút tôn trọng đối với cô trước kia, trong những suy đoán có phần ác ý không thể kìm nén này của anh, đã bị xoá sạch không còn dấu tích.
Việc suy đoán về một người mà anh vẫn luôn đánh giá cao như thế không phải là thói quen của Tiêu Ly. Nhưng sự kỳ vọng của anh đối với Phùng Ẩn Trúc, chỉ đơn thuần là với một người bạn thôi sao? Anh biết rõ là không phải thế. Vì vậy, cho dù đã gắn cho Ẩn Trúc cái tội lẳng lơ, không đoan chính và cố gắng ngăn trái tim đang hướng về cô của anh nhưng cũng không thể khiến anh thấy hết buồn bã.
Đúng thế, anh rất buồn. Buồn khi thấy cô đi xem mặt, buồn khi thấy cô cùng đi cùng về với người bạn học nào kia và đáng buồn hơn cả là, cho dù anh chê bai cô thế nào, có liên quan gì đến cô thì cũng đều không thể thay đổi một sự thật bi thương rằng: Anh chỉ là sếp của cô, lại còn thiếu khả năng sưởi ấm.
Anh cảm nhận được sự bi thương đó nên lại càng giận bản thân mình hơn. Sự tức giận của anh xuất phát từ Ẩn Trúc nên anh cũng khó có thể tươi cười vui vẻ khi giáp mặt với cô. Mỗi lần nhìn thấy Ẩn Trúc là anh lại khó tránh được việc mặt nhăn mày nhó, đối với người khác anh còn có thể tỏ thái độ bình thường, hai thái cực này nếu đem ra so sánh thì sự khác biệt là quá rõ ràng.
Hôm ấy, có một cuộc hội nghị bị thay đổi ngày giờ, Ẩn Trúc đã điều chỉnh lại trên lịch làm việc nhưng lại không nhắc nhở anh. Tiêu Ly coi đó là ngày quan trọng trong lịch trình của mình, do đó ngày hôm sau anh không đến công ty mà đi thẳng tới hội trường.
Nếu là trước kia thì cũng không phải chuyện gì to tát, cùng lắm là anh đã đi một chuyến vô ích, lỡ thời gian đến công ty thôi. Nhưng lần này, anh đã nổi trận lôi đình, "Phùng Ẩn Trúc, thay đổi ngày giờ một việc lớn như thế thì phải thông báo cho những người tham dự chứ, em làm thế là thế nào?".
Thấy Tiêu Ly nổi trận lôi đình đi vào, gọi thẳng cô vào văn phòng mắng cho một trận, Ẩn Trúc đã biết là có chuyện không ổn, gần đây không có việc gì Tiêu Ly cũng hay gây hấn với cô, mà lần này xem ra là không đơn giản rồi.
Hôm qua, lúc Ẩn Trúc nhận được thông báo là Tiêu Ly đang đi lên cục rồi về thẳng nhà luôn. Gần đây cô hay phải nhìn bộ mặt khó chịu của Tiêu Ly nên không muốn hết giờ lại phải gặp anh. Có thể tránh được thì tránh, bớt được thì bớt chính là đối sách trước mắt của cô. Tối qua cô cũng đã không làm hết trách nhiệm khi chỉ gửi một tin nhắn thông báo về việc thay đổi lịch làm việc cho anh. Xem ra là anh không nhận được hoặc không đọc được tin nhắn đó nên mới có trận sấm sét ngày hôm nay.
Với Tiêu Ly, cô vốn cho rằng hai người đã xác định được cách giao tiếp.
Quan hệ giữa hai người về công về tư đều phối hợp khá ăn ý. Thời gian trước đó, cô còn cảm nhận được khá rõ ràng sự che chở và bảo vệ của anh, trong lòng không phải là không cảm động. Tiêu Ly đột nhiên lại như vậy làm cô không biết rốt cuộc anh đang bức bối chuyện gì.
Nhưng, qua mấy ngày không nghĩ ra được gì và sự thất bại khi cố gắng làm dịu mối quan hệ giữa hai người, Ẩn Trúc cũng bắt đầu quen với việc sếp cư xử thất thường như vậy. Cô nghĩ lại, liệu có phải mình quá yên tâm tiếp nhận ý tốt của người khác và nghĩ việc người ta đối tốt với mình là chuyện đương nhiên nên cô đã quá nuông chiều bản thân, đắc tội với anh lúc nào không hay biết. Nhưng nếu đã không biết thì cô có nghĩ nát óc cũng không thể tìm ra nguyên nhân.
Tiêu Ly cũng không dễ dàng gì để thấy được vẻ mặt khổ sở của cô. Cô không phản ứng gì, Tiêu Ly không kìm được, đập tay xuống bàn một cái. Đây cũng là việc trước nay chưa từng xảy ra. Trước kia, cho dù tức giận đến đâu anh cũng khinh khỉnh bỏ qua, đối với anh bây giờ thì yêu cầu trước mắt chỉ là điều tra lại sự việc. Nhưng hôm nay anh giận dữ thế này mà lại không tìm được chỗ để trút giận.
Ẩn Trúc sợ tới mức phải bật ra thành tiếng, "Xin lỗi giám đốc Tiêu, là do tôi sơ xuất". Sai thì cũng sai rồi, chắc do từ tận sâu trong đáy lòng mình, cô đã không phân rõ công tư khi đối xử với Tiêu Ly. Công việc làm không tốt sao? Ẩn Trúc hạ quyết tâm, chuyện công cô sẽ cố gắng làm tốt hết mức có thể để anh không thể tìm cớ mà bắt lỗi cô.
Tiêu Ly cũng bị giật mình bở