Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

i tiếng đập bàn vừa rồi. Anh sao vậy, có đến mức phải thế không? Dù sao thì Ẩn Trúc cũng đã xin lỗi rồi, anh cũng thấy xuôi, "Em biết là tốt rồi! Chuyện này là một sai lầm hết sức nhỏ mà lẽ ra em không nên phạm phải. Em ra ngoài trước đi".
Ẩn Trúc vâng dạ rồi đi ra. Tiêu Ly nhìn lòng bàn tay đỏ ửng, lần đập bàn này đã đập cho anh tỉnh lại. Anh đang làm gì thế này? Lại đưa tình cảm riêng tư vào trong công việc, chẳng lẽ vẫn còn là thời tuổi trẻ bồng bột không kiềm chế được bản thân, cứ thế để mặc bản thân muốn làm gì thì làm sao? Rõ ràng là ảnh hưởng của Phùng Ẩn Trúc đối với anh quá lớn làm sức công phá của anh cũng lớn theo. Hay là nhốt cô ấy lại rồi cảm hóa cô ấy, để cô ấy không thể gây chuyện nữa; Hoặc là loại bỏ cô ấy, trục xuất cô ấy khiến cô ấy không có cơ hội nữa. Tiêu Ly xác định xong mục đích, ngọn lửa vô danh đang phừng phừng bốc lên trong đầu dần dần cũng dịu đi.
Đương nhiên, anh chỉ xác định hai biện pháp khả thi nhất, còn việc chọn biện pháp nào và tiến hành kiểu gì thì có vẻ như đều là chuyện nhỏ, không cần phải lo lắng.
Ẩn Trúc rất kinh ngạc trước cơn thịnh nộ của Tiêu Ly nên cả ngày hôm ấy cô sống trong lo sợ phập phồng, sợ vị sếp nắng mưa thất thường này giở chứng, có thể gọi gió độc về bất cứ lúc nào. Trước kia, anh ta giấu kỹ, không lộ ra ngoài, thâm sâu khó dò, nụ cười che giấu ngàn dao như thế lại tốt biết bao, cảm giác hôm nay anh ta là một cao thủ chính phái nhưng thực tế lại là đám người trong phái ma giáo, đáng sợ hơn là chỉ có một mình cô có cảm giác ấy.
Chuyện này cô không thể kể với đồng nghiệp, nên người duy nhất cô có thể tâm sự chính là người thỉnh thoảng lại xuất hiện - Thẩm Quân Phi.
Khi kể, Ẩn Trúc không tỏ vẻ bất bình phẫn nộ quá mức, chỉ rất thắc mắc không biết rốt cuộc mình làm sai ở đâu làm người nghe là Thẩm Quân Phi cũng chỉ biết nghe và để mặc cho cô xả.
Với anh thì vị sếp này của Ẩn Trúc vô hình chung làm được một việc tốt. Phùng Ẩn Trúc toàn tâm toàn ý tập trung cho công việc chính là liệu pháp chữa trị vết thương lòng vô cùng hiệu quả. Cho dù cô không mở miệng nhắc đến Ngô Dạ Lai và bóng đen của việc ly hôn cũng dần dần tan biến, nhưng, bất kể là trong ngôn ngữ hay hành động, đôi lúc cô cũng như bị gián đoạn, mà giây phút thất thần đó chính là vì nguyên nhân kia, chỉ là cô không chịu thừa nhận thôi. Cô cố tỏ ra bình thường như không có chuyện gì làm người khác tưởng cô sống rất tốt, nên anh cũng đành hùa theo để cô có thể tiếp tục sống một cách bình thản.
"Phi Nhân, anh nói xem nếu em về quê học tiếp thì có được không?"
Nhẫn nhịn chịu đựng không phải là kế lâu dài. Không thay được sếp thì đành thay đổi công việc hoặc thay đổi hẳn cách sống.
Đi làm đã mấy năm rồi, nhân lúc cảm thấy buồn phiền này mà quay về với sân trường lớp học, chắc sẽ tốt hơn rất nhiều. Chỉnh vì Ẩn Trúc đang có suy nghĩ này, nên dù có phải đối mặt với sự soi mói dò xét của Tiêu Ly, cô cũng cảm giác nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi nếu không cô đã ức chế, tủi thân tới mức "thổ huyết" rồi.






Trước kia, cũng không phải chưa từng chịu ấm ức nhưng không biết tại sao, cảm giác ấm ức mà Tiêu Ly gây ra làm cô rất khó chịu, cứ như có cảm giác bị bạn bè phản bội vậy. Không biết từ khi nào cô đã quan tâm đến Tiêu Ly như một người bạn và cũng mong muốn được anh quan tâm như vậy.
Thẩm Quân Phi không buồn để ý đến câu hỏi vô lý đó của Ẩn Trúc, sự khác biệt giữa nhất thời và cả đời, anh tin anh không cần phải giải thích thì cô cũng sẽ hiểu ra nhanh thôi.
Đương nhiên, Phùng Ẩn Trúc đúng là đã ngẫu nhiên nghĩ đến phương án ấy nhưng cũng quên đi rất nhanh vì sự đãi ngộ đã được cải thiện. Tiêu Ly đột nhiên lấy lại tác phong lạnh lùng, trở lại tác phong của đại gia. Anh không cố để làm khó Ẩn Trúc nên cuộc sống của cô dễ chịu hơn nhiều, ý định ra đi cũng dần dần tan biến.
Tiêu Ly suy nghĩ rất nhiều và quyết định vẫn nên nói lời xin lỗi với Ẩn Trúc trước. Phá hỏng mối quan hệ thì chỉ cần một phút chốc là có thể làm được, nhưng nếu muốn cải thiện mối quan hệ ấy thì chưa chắc một ngày đã có thể thành công ngay. Vì thế, vào một buổi sáng, Ẩn Trúc phát hiện ra có một chiếc hộp nho nhỏ trên bàn làm việc trong phòng mình, cô mở ra xem thì thấy một lọ nước hoa Guess. Ẩn Trúc chau mày, cũng chỉ có Tiêu Ly mới nghĩ ra chiêu này để làm hòa với cô.
Cô cũng đoán được đại khái ý của anh, đây đúng là loại nước hoa cô vẫn thường dùng. Mùi hương cũng là một mùi thanh nhẹ mà cô vẫn thích nhưng lại có nhược điểm là thời gian lưu mùi kém, vì vậy cô chỉ mua có một lần. Đấy là Chuyện đã xảy ra trước khi cô đến thành phố J rồi, thật không ngờ Tiêu Ly vẫn còn nhớ và còn biết lợi dụng nó để làm cầu nối.
Tiêu Ly không dễ dàng để cho cô đánh tráo hai khái niệm. Hôm nay anh đã ra tay hành động thì quyết không thể về tay không.
Ẩn Trúc nhìn sắc mặt của Tiêu Ly. Anh chẳng để lộ điều gì, khi nói tay vẫn gõ nhẹ lên mặt bàn, nhìn như không để ý gì. Nhưng Ẩn Trúc biết, chắc chắn anh rất coi trọng câu trả lời của cô, đây là động tác an