Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1551 lượt.
nh ngủ cũng không uổng công, chuyển hóa tất cả những gì ăn vào thành chiều cao rồi còn gì".
"Sao anh cứ có cảm giác em đang ám chỉ anh nhỉ? Ngủ gục ở lớp không đã nên anh phải về nhà ngủ bù."
"Làm gì có chuyện đấy. Anh có thể ngủ ở bất kỳ chỗ nào như thế không phải chuyện dễ đâu", không biết tại sao, kiểu đề tài như thế cũng có thể lòng vòng quay trở lại về Ngô Dạ Lai, dĩ nhiên sự liên tưởng đến anh đó, chỉ mình Ẩn Trúc biết.
Cũng chính vào lúc nhìn thấy cơ hội được sống đó, cô mới biết cô không hề muốn chết một cách ấm ức và lãng nhách như thế. Chết ở trong căn hộ mà cô thuê vì phải chuyển đến đây làm việc này, sống lặng lẽ, chết cô đơn, cô không muốn như thế.
Dần dần khôi phục lại trạng thái quen thuộc khi sống ở thành phố J, quan hệ giữa Ẩn Trúc và Tiêu Ly cũng dần dần trở về trạng thái nhìn vào thì có vẻ rất hòa bình. Ẩn Trúc đã không còn phấp phỏng suy đoán xem hôm nay trời nắng, nhiều mây hay là có sấm chớp mưa rào hay không nữa, cô đã từ bỏ ý định rút ngắn khoảng cách trong mối quan hệ giữa hai người, không còn phải tự dày vò mình tìm cách ứng phó với tâm trạng của Tiêu Ly nữa. Mà càng về sau thì cô càng không muốn hao tâm tổn sức thêm về vấn đề này. Thần nữ vô tình, Tương vương vô mộng, quan hệ giữa hai người là quan hệ giữa cây cầu và con đường, đó là điều hết sức rõ ràng.
Về phần Tiêu Ly thì thời gian trước, chị hai anh về nước có sắp xếp cho anh một buổi xem mặt. Cô gái kia có thể được coi là đàn em của chị hai, tên là Tề Dương, đã từng đi đào tạo ở nước ngoài một năm, khoảng thời gian đó cô đi lại với chị hai anh rất nhiều, hai người cũng đã nói chuyện rất nhiều về anh. Trước khi ra nước ngoài, Tề Dương đã lấy được bằng CPA (Bằng kế toán), cộng thêm việc học về kế toán ở nước ngoài nên việc về nước làm việc có tiền đồ rất xán lạn. Khi đi gặp mặt Tiêu Ly, Tề Dương vẫn chưa quyết định sẽ về thành phố nào làm việc, gặp nhau rồi, cô cũng có một mối thiện cảm nhất định với người em trai mà chị học khóa trên của cô đã không tiếc lời khen ngợi, về công việc đương nhiên cũng sẽ bàn bạc để làm sao vừa gần vừa tiện lợi.
Tiêu Ly đối với một người từ diện mạo đến tính cách và năng lực không có gì phải phàn nàn như Tề Dương, dù chưa đến mức như gặp phải tình yêu sét đánh nhưng hai người có rất nhiều đề tài có thể nói chuyện với nhau, đấy là sự thật không thể chối cãi. Người nhà anh, cô đều biết và rất thân thiết, còn anh phải đến hai ba năm nay chưa gặp lại mọi người rồi. Về mặt tài chính, Tiêu Ly thật sự cũng đang gặp phải một số vấn đề, những chuyện này đều có thể đem ra để làm đề tài thảo luận. Hai người gặp nhau vài lần, cảm giác của anh cũng bình thường. Làm bạn thì tuyệt đối không có vấn đề gì nhưng nếu lấy chuyện hôn nhân để làm tiền đề cho mối quan hệ qua lại này thì anh xin được cung kính khước từ. Vì vậy, anh dần thể hiện thái độ rất rõ ràng. Đến việc mời đáp lễ lại Tề Dương một bữa cơm anh còn chần chừ một hai tháng sau mới thực hiện.
Tề Dương cũng không nhụt chí, tìm một công việc ở ngay gần công ty của Tiêu Ly, thỉnh thoảng lại gọi điện thoại cho anh hay tạo ra một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên. Khi Ẩn Trúc đi ăn trưa cũng vô tình bắt gặp hai người bọn họ mấy lần, mặc dù không biết đầu đuôi câu chuyện ra sao nhưng cô cảm thấy hai người họ ở bên nhau rất xứng đôi. Họ không phải là một đôi nam thanh nữ tú bình thường mà thực sự là rất hợp nhau.
Lúc chuẩn bị cho lễ kết hôn, họ gặp phải một chút phiền phức. Hồi còn ở nước ngoài, Tề Dương đã làm lễ rửa tội, thế nên cô muốn hôn lễ được tổ chức trong giáo đường. Nhưng việc cô được rửa tội lại không có chứng cứ nào để giáo đường bên này có thể thừa nhận, mà nếu muốn tổ chức hôn lễ thì rất có khả năng cô phải làm lễ rửa tội lại chứ không phải dễ dàng muốn cưới là cưới ngay được. Thế là vì chuyện này mà Tiêu Ly và Tề Dương lại quay về nhà thờ ở thành phố C. Con người mà, có thể thật sự có cái tật càng bại càng hăng, đến cuối cùng, Tiêu Ly lại cảm thấy sao giống như chính anh là người nhất định phải thực hiện bằng được đám cưới này vậy?
Cuối cùng thì cũng có một đám cưới theo đúng nghi lễ mà người trong cuộc mong muốn, có linh mục chủ trì, bạn bè người thân làm chứng, thật sự làm người ta có cảm giác thần thánh trong đó. Sau khi nghi lễ kết thúc, khách mời được đưa đến khách sạn gần đấy và tiệc cưới chính thức bắt đầu. Vì thế nên, Tiêu Ly hoàn toàn không cảm nhận được sự đơn giản thuận tiện khi tổ chức tiệc cưới theo nghi lễ phương Tây, thậm chí còn có cảm giác như bị chịu tội lần hai.
Đêm hôm ấy, sau khi tắm rửa sạch sẽ nằm trên giường, Tề Dương đột nhiên hỏi: "Tiêu Ly, trong lòng anh có người con gái nào đó rồi phải không?", ngữ điệu của cô rất khẳng định.
"Không, sao lại nghĩ linh tinh đến chuyện ấy?", Tiêu Ly cười, uống nhiều hay uống ít, anh cũng không dễ dàng để người khác dò hỏi được gì, anh đã không muốn nói thì cho dù là ai ép cũng vô ích.
"Có cũng không sao, người mà anh yêu bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa rồi. Anh đã thề trước Chúa, không bao g