Nếu Em Là Truyền Thuyết Của Anh
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
ì có. Em không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ chết vì bệnh cả. Em chỉ nghĩ xem ai là người phát hiện ra mình đầu tiên thôi", cô nhớ đến hết tất cả mọi người bên cạnh mình, thậm chí cả Trương Nguyệt nhưng trong đám người đó, không có Ngô Dạ Lai. Không phải không hy vọng anh xuất hiện, không hy vọng vào thời khắc quan trọng sẽ xảy ra điều lãng mạn anh hùng cứu mỹ nhân gì gì đó, chỉ là cô quá rõ thực tế, không phải thực tế về chuyện họ đã ly hôn mà là thực tế những lúc cô cần, anh không bao giờ có mặt bên cạnh cô, cô đã từ bỏ suy nghĩ dựa dẫm vào anh từ giây phút cô kết hôn kia rồi.
"Có nghĩ đến anh không?", Thẩm Quân Phi lấy con dao quân dụng trên người mình đưa cho Ẩn Trúc gọt vỏ táo, táo là của y tá trưởng cho vì phòng cô ấy có rất nhiều.
"Có, nhưng không phải ở vị trí đầu tiên. Em không ngờ là phải chờ đến khi anh quay lại thì em mới được đưa vào phòng cấp cứu", mặc dù biết nếu không có Thẩm Quân Phi, sớm muộn gì cũng có người đến tìm cô, nhưng với tình hình hiện nay, sống hay chết cũng rất khó nói.
"Thế thì em phải nghĩ cách tự cứu mình chứ, đi sạc pin cho điện thoại, mở máy, gọi cấp cứu thì mất bao nhiêu sức của em? Sao không gọi ngay khi cảm thấy sức khỏe không ổn?"
"Em nghĩ chỉ cảm cúm nhẹ mà gọi xe cấp cứu thì phô trương quá", giọng Ẩn Trúc càng lúc càng nhỏ, đúng là cô đã không coi trọng bản thân mình. Khi trong người khó chịu, cô có cảm giác chán đời. Sống hết ngày này đến ngày khác, làm một công việc mà mình không thích, nhớ nhung người mà mình không nên nhớ nhung, mang lại phiền phức cho người yêu mình và chỉ có thể đáp lại cho người ta bằng sự thất vọng. Lặng lẽ chết ở tuổi này cũng không phải là việc gì quá tệ chẳng phải thế sao? Nhưng khi cô chắc chắn đúng là có người đang gõ cửa, tiếng gõ cửa đó như đánh hồi chuông thức tỉnh trong trái tim làm cô cũng như lấy lại được sức sống. Cũng chính vào lúc nhìn thấy cơ hội được sống đó, cô mới biết cô không hề muốn chết một cách ấm ức và lãng nhách như thế. Chết trong căn hộ mà cô thuê vì phải chuyển đến đây làm việc, sống lặng lẽ, chết cô đơn, cô không muốn như thế.
Thẩm Quân Phi dùng chiếc thìa nhỏ trong con dao quân dụng múc nước táo cho Ẩn Trúc, "Nào, ăn một chút đi. Phô trương cũng còn hơn là để bản thân gặp nguy hiểm chứ. Em đúng là lười quen rồi, ốm vặt là sợ đi bệnh viện".
Ẩn Trúc ăn một miếng mà chẳng cảm nhận được vị gì, "Em biết, giấu bệnh sợ thầy mà, anh chính là ân nhân cứu mạng của em. Hôm nay anh cứ mắng em thoải mái đi. Bắt đầu từ ngày mai, đặc quyền đó vô hiệu nhé. Được rồi, giờ anh có thể tiếp tục". Ánh mắt cô ra hiệu cho Thẩm Quân Phi tiếp tục việc đang làm dở, chiếc thìa đó quả nhỏ, để đút cho trẻ con thì còn được chứ cho cô thì chút táo anh đút vào miệng chưa kịp cảm nhận gì đã tan ra, trôi tuột xuống họng rồi. Đối với một người đã mấy ngày nay chưa ăn gì như cô, chỉ như bỏ muối xuống biển.
Thẩm Quân Phi nhìn đồng hồ, "Anh không nói nữa, hai mươi tư tiếng đó anh giữ lại, sau này sẽ trừ dần".
"Anh ăn gian quá, vừa nãy đã hết hơn hai mươi phút rồi, anh phải trừ đi, đừng có ăn gian."
Thẩm Quân Phi nghĩ nhanh, "Được, giờ còn hai mươi mốt tiếng bốn mươi phút". Hai mốt tiếng bốn mươi phút tức là bảy trăm phút, bảy trăm phút tức là bốn vạn hai nghìn giây, có cả một lời ước hẹn trên hàng vạn như thế, lòng ai không vui cho được.
Anh cảm thấy mình như một trận địa bị bỏ quên, Phùng Ẩn Trúc sau khi diễn tập xong lại không hề tiến hành chiến dịch đã từ bỏ rồi.
Việc Ẩn Trúc phải nằm viện vẫn không giấu được bố mẹ, sau đó đến bố mẹ chồng và cả Ngô Dạ Lai cũng đều biết.
Chuyện này thật ra cũng không thể gọi là ngẫu nhiên. Ngô Dạ Lai cuối cùng cũng đã nói với bố mẹ anh về việc anh và Ẩn Trúc ly hôn, chần chừ kéo dài cả một năm nay lại thấy không có cơ hội tái hợp nên thấy cũng đến lúc phải nói rồi. Bố mẹ anh nghĩ đến thái độ cư xử của Ẩn Trúc trước và sau khi mẹ anh vào viện, cảm thấy con dâu vẫn còn có khả năng sẽ quay lại nên bỏ ngoài tai sự ngăn cản của Ngô Dạ Lai, gọi Ẩn Trúc về nhà một chuyến.
Cuộc điện thoại này đến đúng lúc y tá tới phát thuốc cho Ẩn Trúc, bị mẹ chồng cô nghe thấy. Cô không còn phải tiêm nữa nhưng thuốc thì vẫn phải uống, dù cơ thể còn yếu nhưng bệnh tình đã hoàn toàn thuyên giảm, bác sĩ nói chỉ cần ở lại theo dõi hai ba ngày nữa là có thể xuất viện.
"Sao lại ở bệnh viện, có phải con đang nằm viện không?", giọng mẹ chồng cô đột ngột thay đổi.
Ngô Dạ Lai nằm một lúc, lúc ra ngoài rửa mặt thì thấy bố mẹ đã nai nịt gọn gàng, chuẩn bị đi đâu đó.
"Bố mẹ chưa đến thành phố J bao giờ, lại không biết bệnh viện gì nằm ở phòng nào, trên người không có điện thoại, bố mẹ định đi thế nào?"
"Bố mẹ đã ghi số điện thoại của Ẩn Trúc đây rồi, chẳng phải điện thoại công cộng chỗ nào cũng có sao? Con yên tâm, ở nhà mẹ làm cơm và thức ăn rồi, muốn ăn con hâm nóng lên rồi ăn nhé."
"Thôi để con thay quần áo, con sẽ đi, bố mẹ ở nhà đợi điện thoại của con", Ngô Dạ Lai thỏa hiệp. Không phải anh không lo lắng cho cô, cũng không phải kh