Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
thối lui đến nước này, anh Tư làm sao lại vì một người phụ nữ mà đem lý trí của mình ném ra tận sau gáy như vậy? Cậu tức giận không phải là vì anh đến Luân Đôn tiếp nhận chi nhánh ở hải ngoại của công ty, mà là vì mục đích thật sự của anh kia, đó mới là cái làm cho cậu tức giận như vậy .
"A Kỳ, anh không muốn được nghe lại những lời này lần nào nữa. Cậu tốt nhất là đem những gì mình biết quên hết đi. Còn nữa, không được dùng từ " cô gái kia" để gọi vợ của anh. Cô ấy chính là chị dâu danh chính ngôn thuận của cậu đấy!" Anh nhíu mày, ánh mắt bỗng trở nên lạnh lùng.
Anh thật là đã xem thường người em trai chưa tới hai mươi tuổi này. Thật không biết nó có thù nghịch gì với Tình Tình nhưng sự tình của anh không cần phải giải thích với nó làm gì, chính bản thân anh biết mình đang làm gì là được rồi.
Có lẽ là trong mắt người khác việc mà anh đang làm là rất ngớ ngẩn. Nhưng tình yêu không phải là như vậy sao? Yêu một người là do mình tình nguyện, bản thân mình cảm thấy đúng vậy thì cứ làm cho tốt là được rồi.
"Anh Tư. . . . . ."
"Anh có việc đi về trước! Cũng đừng quên lời vừa rồi anh đã nói." Mộ Dung Trần đứng lên, liếc mắt nhìn Mộ Dung khiêm, lời mới vừa rồi nói với Mộ Dung Kỳ cũng bao gồm cả Mộ Dung Khiêm vào trong đó.
Chuyện của Tình Tình, anh muốn để cho cô tự mình quyết định. Nếu đây là bí mật của cô một khi anh đã đồng ý không nói thì sẽ không bao giờ nói. Nhưng cũng không có nghĩa là người khác sẽ không nói đến.
Mặc dù người khác này là anh em của mình nhưng chuyện không nên biết thì vẫn nên không cần biết thì hơn. Anh cũng không biết A Kỳ đã đi điều tra chuyện của Tình Tình lúc nào.
Nhìn bóng lưng của Mộ Dung Trần kiên quyết rời đi, gương mặt âm nhu tuấn mỹ của Mộ Dung Kỳ không kìm được tức giận nhưng chỉ thoáng qua một chút rồi biến mất ngay.
Thiên hạ này không có vấn đề nào làm khó được Mộ Dung Kỳ cậu, chỉ cần là chuyện mà cậu muốn làm thì không có bất kỳ người nào có thể ngăn cản được, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Nhưng cậu lại có thời gian vô hạn kèm theo tính nhẫn nại, cũng không cần ở nơi này nhất thời nóng vội làm gì.
Cậu sẽ không để cho anh Tư bị một người phụ nữ không yêu mình nắm mũi dẫn đi đâu.
"Cậu không phải là đang muốn tính toán anh Tư của mình chứ?" Mộ Dung Khiêm nhìn sang vẻ mặt bất mãn của tiểu quỷ này. Tuổi còn nhỏ nhưng quỷ kế lại rất đa đoan.
"Liên quan gì tới anh chứ? Quản cho tốt vợ của anh là được rồi." Bị người khác nhìn ra ý định của mình, Mộ Dung Kỳ hung hăng trừng mắt liếc nhìn Mộ Dung Khiêm. Đừng tưởng rằng bọn họ lớn hơn cậu mấy tuổi mới gọi là chính nhân quân tử, mới hiểu rõ cái gì gọi là tình cảm.
Tình cảm? Thứ này trên thế giới chính là không đáng tin nhất!
"Cái tốt của người phụ nữ, không phải tên tiểu quỷ như cậu có thể hiểu được. Ăn cơm nhiều thêm mấy năm nữa rồi hãy trở lại đây dạy dỗ tôi." Người luôn không nhiều lời như Mộ Dung khiêm tối nay cũng không nhịn được mà nhạo báng cậu ta.
Cũng không biết chàng thanh niên từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng này rốt cuộc là bị cái gì kích thích, lại có ý tưởng cực đoan như vậy. Mộ Dung Hàng Nhậm và Thái Chi Lan cũng coi là danh chính ngôn thuận vì vậy cũng không làm ảnh hưởng xấu đến nhận thức về tình cảm của anh em bọn họ được?
"Tôi mới không giống các anh ngu ngốc như vậy." Mộ Dung Kỳ cũng không muốn cùng Mộ Dung Khiêm nói tiếp, nếu nói tiếp nữa thì sẽ làm cho lòng của cậu càng để ý, sẽ càng ngày càng mất thăng bằng, tốt hơn hết là đi khỏi đây thôi!
Ngu ngốc? Anh có chỗ nào ngu ngốc như lời cậu ta nói chứ?
Mộ Dung Khiêm nhìn bóng lưng của Mộ Dung Kỳ đang dần khuất dạng thì tự nói với bản thân mình !
Hay tại anh đã không vì một người phụ nữ mà làm ra chuyện gì khác người? Chắc là phải có chứ, cũng chỉ tại người khác nhìn không thấy được điểm khác người đó để mang ra nhạo báng anh mà thôi.
Như vậy cũng gọi là ngu ngốc sao? Chẳng lẽ muốn anh ở trước mặt mọi người bắt nạt một người phụ nữ thì mới không gọi là ngu ngốc?
Nhìn đồng hồ trên tường, đã gần chín giờ tối rồi.
Tình Tình nửa nằm nửa ngồi trên ghế sô pha bên cạnh cửa sổ, vừa mới tắm rửa xong, mặc một bộ áo ngủ đơn thuần, lười biếng xõa ra mái tóc đang ẩm ướt, nhìn bầu trời đêm yên tĩnh ngoài cửa sổ.
Anh thế nào vẫn chưa trở về nhà? Không về cũng không điện thoại cho cô, trong khoảng thời gian này khi anh về muộn đều gọi điện thoại báo cho cô việc này dần dần đã trở thành thói quen. Hiện tại lại không thấy khiến cho tâm tình của cô thoáng chút mất mát.
Không phải là anh quên mất đấy chứ?
Thói quen thật sự rất đáng sợ! Nó từng chút từng chút một thấm vào trong người vào lúc lơ đãng thì càng ngấm sâu vào trong thân thể khiến cho người ta bất tri bất giác bắt đầu chuyển động quanh nó.
Cô đây là đang bị làm sao ? Tự dưng lại thất thố như thế?
Khi Mộ Dung Trần trở về phòng, đập vào mắt chính là một màn mỹ nhân đang nằm nghiêng trên ghế kia, không kìm chế được mà lại gần ngồi ở bên sofa sau đó cầm bàn tay ngọc mềm mại của ai kia lên nói: "Đã trễ thế này, thế nào còn chưa ngủ?"
Giấc ngủ của cô cũ