XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Đoạt Tình

Hào Môn Đoạt Tình

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1576 lượt.

ôi.
Có lẽ, cô không đủ can đảm để yêu một lần nữa?
"Cái gì?" Mộ Dung Trần vốn đã nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, không rõ chân tướng nhìn sang khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi. Không làm hoa hồng là có ý gì?
Cô còn có hơi sức cùng đàm luận với anh về vấn đề như vậy sao? Vậy tại sao mới vừa rồi lúc anh trở lại không nói câu nào? Mặc cho anh hỏi thế nào vẫn không lên tiếng.
Cô gái này, thật biết cách...làm thế nào để hành hạ anh mà. Tuy nhiên anh vẫn như cũ cam tâm tình nguyện để cho cô hành hạ.
Một người muốn đánh, một người lại nguyện chịu đựng, thì cũng hợp lý đấy chứ?
"Không có. . . . . ." Tình Tình nhắm mắt lại. Trời ạ, đầu óc của nàng đúng là không bình thường rồi! Ở trong lòng nghĩ thôi còn chưa tính, tại sao phải hỏi ra mồm như vậy?
"Hoa hồng. . . . . ." Mộ Dung Trần chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô. Mặc dù anh thông minh cơ trí nhưng lúc này cũng nghĩ không thông rốt cuộc cô gái này đang suy nghĩ cái gì.
Chẳng lẽ là nhắc nhở anh phải tặng hoa cho cô sao? Dường như từ khi bọn họ ở chung một chỗ tới nay, anh cũng chưa từng tặng hoa cho cô! Nhưng, tặng hoa cho cô với việc không làm hoa hồng thì có liên quan gì chứ?
Người đàn ông này thật sự rất thông minh? Tình Tình ảo não thầm nghĩ rất muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình. Cô làm sao lại mang ý nghĩ trong lòng ở trước mặt của anh nói ra như vậy?
"Nếu em không nói, vậy thì chúng ta tiếp tục làm thêm lần nữa vậy?" Rốt cuộc anh cũng không muốn suy tư thêm về vấn đề này, nếu cô không nói thì anh sẽ dùng biện pháp khác để ép cô nói ra.
Dù thế nào đi nữa thì ở trong cảm nhận của cô anh chính là loại đàn ông chỉ biết dùng thủ đoạn để bức bách người khác mà thôi. Nếu bức bách mà có thể lấy được câu trả lời nhanh nhất thì tại sao lại không làm đây?
Dù thế nào đi nữa thì anh đối với phương pháp này cũng rất quen thuộc.
"Mộ Dung Trần, em không muốn làm hoa hồng, mặc kệ là hoa hồng trắng hay là hoa hồng đỏ, em đều không muốn làm, có được không?"
Đây là do anh ép cô! Mà vấn đề kia nói ra thì thế nào? Cô chẳng lẽ lại đi trông cậy vào cái người cả ngày lẫn đêm trong đầu chứa đầy tư tưởng không bình thường sẽ hiểu được chuyện của hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ hay sao?
Hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ? Trí óc thông minh đảo một vòng, hình như mơ hồ lấy được đáp án!
"Không, em không phải là hoa hồng!" Cúi đầu thì thầm bên tai cô, hơi thở nóng rực phun lên vành trắng nõn: "Em chính là hoa anh túc. Khiến cho anh mỗi một lần muốn ngừng mà không ngừng được!"
Theo con đường tình cảm vốn nghiêng ngả chao đảo của cô thì lời nói này đúng là đủ tính thấu đáo! Nhưng đáng tiếc chính là, thủy chung vẫn không thể hiểu được người đàn ông của cô.
Nhưng bảo bối của anh không phải là những loại hoa hồng tươi đẹp kia!
Cô là hoa anh túc tràn đầy hấp dẫn! Chứa đầy chất độc trong đó! Nhưng anh lại tình nguyện bị cô hấp dẫn, bị cô đầu độc! Tình nguyện trúng độc của cô cả đời.
Người đàn ông này, thật sự là rất biết cách tán tỉnh! Cô vùi mặt vào gối, cảm thấy trên mặt dâng lên hơi nóng quen thuộc! Lời nói ám muội lại mịt mờ khó hiểu sẽ luôn làm cho lòng người rối loạn, không biết phải làm sao.
Cô còn chưa muốn cùng anh nói quá nhiều chuyện như vậy! Tránh cho mình trầm luân không có cách nào gượng lại được!
"Cũng vào một thời khắc nào đó, em chính là của cây hoa tầm gởi. Ở dưới thân thể của anh mà dây dưa quấn quít vòng quanh, làm cho người ta phải yên mến. . . . . . Uyển chuyển trên đầu gối như vậy có chỗ nào lại không đáng yêu đây. Em nói, có phải thật đúng vậy hay không?"
"Mộ Dung Trần. . . . . ." Trong giọng nói mềm mại vừa e thẹn vừa cáu vang lên trong căn phòng đặc biệt yên tĩnh này khiến cho người nghe bồn chồn. Cô cũng biết, người đàn ông này, nhìn bình thường một thông minh đạo mạo, nhưng ở trước mặt cô lại không chỉ hào hoa phong nhã, hơn nữa còn là cao thủ thủ đoạn tán tỉnh đứng hạng nhất.
Cô mới đang ở cấp bậc mẫu giáo làm sao có thể so với anh được, căn bản không có phương pháp để mà so sánh!
"Bảo bối có muốn cùng anh tiếp tục dây dưa quấn quít còng quanh không?". Chuyện cô không muốn làm hoa hồng đặc biệt là hoa hồng đỏ đối với anh mà nói tuyệt đối không phải là chuyện gì tốt! Chỉ là, việc này cũng không có quan hệ, anh sẽ từ từ dạy dỗ cô sau.
"Ai muốn dây dưa cùng với anh? Anh tự mình dây dưa cùng với cái chăn ấy!" Gương mặt cô đang căng thẳng đến đỏ bừng liền xoay người lại, Tình Tình quyết định không để ý tới nữa người đàn ông này nữa.
"Anh muốn làm gì?" Bị anh chợt ôm lấy từ phía sau, mà tay của anh thế nhưng. . . . . . Tình Tình không nhịn được nũng nịu nói.
"Ngủ." Giọng nói không nhanh không chậm thố ra.
"Ngủ thì ngủ nhưng tay của anh đang làm gì?" Thốt lên một tiếng trách móc nhưng lắng nghe có thể thấy được một tia thẹn thùng cùng với bất đắc dĩ ở trong đó.
"Anh không cần phải quá đáng. . . . . ."
"A, thế nào đột nhiên. . . . . . Ừhm. . . . . ."
Ga giường lại tung bay, thật là một buổi tối vô cùng náo nhiệt!






Bữa Tiệc