Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341578
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1578 lượt.
ng có quy luật rất rõ ràng, mặc dù không giống như trước khi còn đi học phải đi ngủ sớm như vậy, nhưng thói quen này vẫn luôn được duy trì.
Cô rũ mắt xuống rút tay lại cũng không trả lời câu hỏi của anh. Thật ra thì khi anh vừa mới mở cửa phòng cô đã phát hiện ra rồi, nhưng lại cố ý không để ý đến anh.
Cô cũng không phải thức để chờ anh trở về, thật sự là không có!
Mộ Dung Trần ở trong lòng âm thầm thở dài, vốn cứ cho là sau đêm hôm đó , quan hệ của bọn họ sẽ có cải thiện nhưng xem ra vẫn là anh đã ôm ảo tưởng quá nhiều.
Đúng là bây giờ thái độ của cô đối với anh không còn xù đầy gai nhọn giống như trước đây nhưng vẫn vô cùng hờ hững. Sự quan tâm thương tiếc của anh đặt ở trên người cô hình như không có mấy tác dụng, cô bây giờ giống như tự đắm chìm trong trong thế giới của bản thân, đối với tất cả những anh làm đều không có hứng thú.
Ngay từ lần đầu tiên khi nhìn thấy nụ cười như nắng mai của cô thì anh liền cảm thấy nụ cười đó so với vàng bạc châu báu ở trên đời này trân quý hơn rất nhiều. Cũng chính vì nụ cười thoáng qua này đã khiến cho anh vừa gặp đã yêu chỉ muốn độc chiếm lấy cô cho riêng mình. Cho tới tận bây giờ thì lại càng hiếm khi thấy cô cười, tính ra thì cũng đã lâu thật lâu rồi. Anh không biết rốt cuộc phải làm thế nào, yêu thương ra sao mới có thể cho cô ngoái đầu nhìn lại?
Nhìn xuống mái tóc vẫn còn đang ẩm ướt liền nói: "Sao lại không sấy cho khô, ướt như vậy rất dễ bị cảm lạnh đấy ."
Sau khi nói xong liền đứng dậy, lấy máy sấy đến vén những sợi tóc đen như tơ sang một bên, nhẹ nhàng êm ái sấy khô. Khi vuốt ve từng chút từng chút mái tóc mềm mại của cô anh cảm thấy hành động thân mật này vô cùng ngọt ngào, tuyệt đối không thua kém cảm giác lẳng lặng ôm nhau sau những trận kích tình, mà chỉ những người đang yêu nhau mới có thể thể nghiệm được cảm giác kỳ diệu này.
Cô vẫn lẳng lặng không nói gì, mặc cho anh xoay vần. Giờ khắc này căn phòng trở nên vô cùng yên tĩnh.
"Làm sao vậy? Có phải có chuyện gì không vui hay không ?" Mộ Dung Trần sau khi đi cất sấy tóc liền ngồi lên ghế sô pha ôm cô vào trong ngực hỏi.
Tình Tình mặc cho anh ôm, ở trong lòng anh nhẹ nhàng lắc đầu một cái, vẫn không lên tiếng.
Cô không có thói quen hàn huyên mọi chuyện với anh như vậy. Mỗi lần anh nhiệt tình hỏi han sẽ luôn khiến cho tâm tình của cô rối loạn không biết phải làm sao.
Cho nên cô không dám đáp lại anh.
"Em đang nghĩ gì vậy?" Những ngón tay thon dài của anh xuyên qua những lọn tóc mềm mại rất giống với con người của cô, nhưng người đang nằm ở trong ngực của anh vẫn không nói một lời nào khiến cho anh nhịn không được phải mở miệng hỏi.
"Có phải mỗi ngày ở nhà rất nhàm chán hay không?" Sau lần xảy ra chuyện kia, nghe Quản gia nói lại hàng ngày cô hầu như không ra khỏi cửa phòng. Một mình ở nhà như vậy rất hay suy nghĩ lung tung.
". . . . . ." Vẫn không có tiếng đáp lại.
"Sang năm, chúng ta sẽ đến Luân Đôn, được không?" Anh muốn tiếp nhận công việc ở bên kia cũng thuận tiện để cho cô tiếp tục đi học. Có chuyện làm thì sẽ không phải suy nghĩ lung tung.
Mà anh cũng mong mau tới mùa xuân để cho khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô có thêm chút xuân sắc, cũng muốn thấy khuôn mặt tươi cười từ lâu không thấy của cô.
Mà cô đáp lại anh vẫn là sự trầm mặc.
Đúng vậy, vẫn luôn là trầm mặc, kể từ đêm hôm đó thì không khí giữa bọn họ trở nên rất cổ quái, cô đối với hành động của anh làm như không thấy, mỗi câu nói mỗi hành động của anh đều coi như không tồn tại. Có lúc làm anh mất kiên nhẫn bị ép đến phát điên vì sự trầm mặc này của cô, muốn đặc biệt khiêu khích tính tình này của cô nhưng cô đều không có phản ứng.
Nếu như nói đêm đó còn có lưu lại chút gì thì đó chính là phản ứng của thân thể cô đối với anh. Cô không hề giống như trước đây hiện tại mỗi đêm khi anh ôm cô đều có thể cảm nhận rất rõ ràng, cô không hề bài xích anh nữa, thậm chí khi anh hôn hoặc vuốt ve thì cơ thể của cô đều phản ứng lại, anh rốt cuộc cũng có thể ăn cô theo như mong muốn rồi.
Nhưng mà anh lại thấy điều này không đủ, vĩnh viễn không đủ. Ban đầu chỉ nghĩ nếu không chiếm được lòng của cô thì chỉ cần lấy được người về cũng là tốt rồi; Hiện tại anh lại phát hiện nếu chỉ lấy được người thì không thể nào thỏa mãn được ham muốn chiếm hữu ngày càng lớn trong lòng mình. Hình như anh không chờ được nữa rồi, anh thực sự muốn được cô đáp lại, không cần cô đối với anh sâu sắc nhưng ít ra thì lòng của cô từ từ tiếp nhận anh là được rồi.
Thì ra cái đáng sợ của tình yêu chính là chỗ này, lấy được một chút, lại khiến con người ta trở nên tham lam lại muốn nhiều hơn nữa giống như người bị nghiện vậy có bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Anh rất muốn có được trái tim của cô, mong muốn này vô cùng mãnh liệt, thực sự rất muốn, rốt cuộc phải như thế nào mới có thể để cho thôi không quật cường nữa, chỉ một lòng một dạ yêu anh mà thôi? Rốt cuộc còn phải làm những gì nữa đây?
Nâng cằm của cô nhìn thẳng vào ánh mắt trong vắt như nước của cô hỏi: "Tình Tình, nói cho anh biết, rốt cuộc phải làm như thế nào thì e