Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2876 lượt.
ại sảnh, khẽ nói với Tô Nhiễm, "Cậu suy nghĩ kỹ rồi? Thật sự phải đi sao?"
Bởi vì vội vàng nên Mộ Thừa đặt vé chuyến bay có thể cất cánh sớm nhất. An Tiểu Đóa không những lưu luyến Mộ Thừa, mà cô càng lưu luyến hơn cả chính là Tô Nhiễm và Cách Lạc Băng. Vợ trước của Mộ Thừa - Quý Hâm Dao muốn trở lại bên cạnh anh, không chỉ tự tiện dọn vào nơi anh ở hiện tại, mà còn thường xuyên đến khám bệnh ở bệnh viện để canh chừng Mộ Thừa. Cô ta sợ Mộ Thừa bỏ đi nên càng khoa trương hơn, cứ cách vài giờ lại chạy đến nhà trẻ theo dõi Cách Lạc Băng. Cô bé đương nhiên không thoải mái với người mẹ đột nhiên xuất hiện này. Từ lúc mới sinh ra, cô bé chưa từng gặp mẹ, vốn dĩ không có khái niệm về mẹ, nên mỗi lần nhìn thấy Quý Hâm Dao, cô bé liền sợ hãi. Suốt hai ngày Tô Nhiễm mất tích, An Tiểu Đóa vừa đi tìm cùng Mộ Thừa, vừa giúp Mộ Thừa dỗ dành Cách Lạc Băng. Tiếp xúc thường xuyên nên cô cũng thân với cô bé.
Vì vậy, khi Mộ Thừa đồng ý ngay với yêu cầu của Tô Nhiễm, thì liền dẫn cô bé đến sân bay. Trọn mấy tiếng đồng hồ, Tô Nhiễm im lặng không nói tiếng nào. An Tiểu Đóa nhờ Cách Lạc Băng nên cũng nắm bắt được chút ít tin tức vụn vặt, móc nối chúng với nhau cuối cùng cô cũng hiểu. Hai buổi tối vừa qua, Tô Nhiễm bị Lệ Minh Vũ dẫn đi, bộ dáng cô chật vật như thế này chắc chắn liên quan đến Lệ Minh Vũ.
Thực ra, An Tiểu Đóa chẳng muốn họ quyết định vội vàng như vậy. Tự tiện lánh đến nước khác là một việc làm rất mạo hiểm. Cô không tán thành cách trốn tránh tâm lý này. Hơn nữa, cũng gần đến giờ Quý Hâm Dao đến nhà trẻ đón Cách lạc Băng, cô ta sẽ biết Mộ Thừa dẫn con cùng một người phụ nữ khác rời đi. Cô ta khó mà tưởng tượng mọi chuyện lại thành như thế này.
Tô Nhiễm xoay đầu nhìn cô, không trả lời câu hỏi của cô, nhẹ nhàng lên tiếng, "Tiểu Đóa, mình xin lỗi. Về chuyện của mình và Mộ Thừa..."
"Tiểu Nhiễm, thực ra cậu không cần giải thích với mình." An Tiểu Đóa cố cười thật tươi, khẽ cất tiếng cắt ngang cô, "Hai ngày nay, Mộ Thừa đi khắp mọi nơi tìm cậu, tìm cậu suốt cả ngày lẫn đêm, anh ấy chưa từng chợp mắt. Thậm chí, anh ấy còn thoái thác vài ca phẫu thuật chỉ để tìm cậu. Vì vậy, mình hiểu hết cả rồi. Anh ấy yêu cậu, rất yêu rất yêu cậu."
Tô Nhiễm nhìn thấy đau thương mà An Tiểu Đóa đang cố che giấu trong ánh mắt, lòng cô chua xót vô cùng. Quyết định này của cô rất ích kỷ. Vào lúc cô buột miệng thốt ra, cô đã quên An Tiểu Đóa, cô đã quên An Tiểu Đóa thích Mộ Thừa đến nhường nào. Tô Nhiễm hít sâu, ánh mắt kiên quyết khác thường, "Cậu yên tâm, người phải đi cũng chỉ có một mình mình."
An Tiểu Đóa nghe vậy liền sửng sốt, lắc đầu nguầy nguậy, "Không được không được. Nếu cậu nói như vậy, cậu không được phép bỏ đi." Hốc mắt cô đỏ hoe, cầm tay Tô Nhiễm, "Tiểu Nhiễm, dù mình không yêu Mộ Thừa, cậu cũng không được làm như vậy. Mình chỉ muốn cậu hạnh phúc, vui vẻ. Yêu Mộ Thừa là chuyện của bản thân mình, không liên quan đến cậu và Mộ Thừa. Dù sao anh ấy cũng không biết mình yêu anh ấy, Tiểu Nhiễm..."
Tô Nhiễm cũng rươm rướm nước mắt, bỗng ôm chầm An Tiểu Đóa, giọng điệu cô run run, "Tiểu Đóa, cậu hãy nghe mình nói, từ đầu đến cuối đều là chuyện của mình. Chiều nay, mình chưa suy nghĩ kỹ, nhưng trên đường đến sân bay mình đã nghĩ rất kỹ rồi. Mình không thể ích kỷ như vậy, không thể xem Mộ Thừa là khúc gỗ di động, anh ấy cần phải có cuộc sống riêng của chính bản thân anh ấy. Trên đời này sẽ có một kiểu người, đi vòng mãi vẫn gặp nhau, nhưng ông trời lại định sẵn hai người chỉ có duyên không phận. Đây chính là mình và Mộ Thừa. Tiểu Đóa, Mộ Thừa là người đàn ông tốt, cậu nhất định phải nắm chắc hạnh phúc của bản thân."
An Tiểu Đóa lắc đầu nguầy nguậy, đứng dậy nhìn cô, nước mắt lăn dài trên má, "Tiểu Nhiễm, cậu cần gì phải như vậy chứ? Lệ Minh Vũ dựa vào cái gì mà đối xử với cậu như vậy? Anh ta đã có chị cậu, bây giờ lại tới bức bách cậu? Cậu không cần đi, mình đòi lại công bằng cho cậu."
Tô Nhiễm cười khổ, "Tiểu Đóa, mình bỏ đi không phải vì sợ anh ta. Có lẽ mình không nên trở về. Có những việc mình chỉ muốn quên đi, cho nên mình bỏ đi chỉ vì không muốn vướng mắc vào cuộc sống của anh ta. Mình không muốn liên quan bất cứ chuyện gì với anh ta lần nữa. Như vậy, đối với mình hay Hòa Vy đều không công bằng."
"Mộ Thừa chắc chắn sẽ không cho cậu đi một mình." An Tiểu Đóa sốt ruột, nhìn sang quầy đăng ký, Mộ Thừa vẫn chưa quay lại.
Tô Nhiễm cũng nhìn theo, lại cúi đầu lấy vé máy bay từ trong giỏ xách, "Tiểu Đóa, thực ra vừa rồi thừa dịp mọi người kiểm tra hành lý, mình đã lấy vé máy bay, là vé một chiều, đến khác nơi với Mộ Thừa."
"Cái gì?" An Tiểu Đóa kinh hoảng.
"Mình sắp phải vào cửa an ninh rồi. Tiểu Đóa, nếu cậu còn coi mình là bạn thân thì trước mắt đừng kể chuyện này với mẹ mình. Còn Mộ Thừa..." Tô Nhiễm đứng dậy, kéo vali, khẽ nói, "Chuyển lời dùm mình đến anh ấy, cái mình thiếu anh ấy, kiếp sau nhất định mình sẽ trả lại. Tiểu Đóa, cậu bảo trọng."
"Tiểu Nhiễm..." An Tiểu Đóa cản trước mặt cô. "Sao cậu có thể làm như vậy? Cậu tính làm gì vậy hả? Đánh du kích? Mình mặc kệ trong lòng cậu Lệ Minh Vũ n