Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342886

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2886 lượt.

h Vũ, chợt vỗ nhẹ vào mông cô một cái, môi anh đột nhiên cong lên, anh lại nghiêng người hôn cô, rồi cất giọng bên tai cô, "Cảm giác nghe em lẩm bẩm bên tai tôi tiếng anh rể cũng không tồi." Nói xong...
Cùng lúc, Lệ Minh Vũ cũng cứng đờ người.
Sấm chớp ngoài cửa sổ bất ngờ quét qua màn đêm, chiếu sáng bóng dáng của một đôi nam nữ trên giường. Tô Nhiễm đau đớn, nức nở cong người như tôm, còn vẻ mặt anh lại tái nhợt, ánh mắt tóe ra lạnh lùng hơn bao giờ hết nhìn chằm chằm vào người phụ nữ dưới thân...






Búp bê rách nát
Hai người căng thẳng có đến vài giây, Tô Nhiễm thấy anh bất động, cô vô thức thở dài một hơi, đau đớn dữ dội khiến cô chịu đựng không nổi. Cô không biết tiếp theo anh sẽ tổn thương cô như thế nào. Cơ thể cô đau buốt, mồ hôi ướt đẫm tóc, cô thở hổn hển, hơi hé mắt nhìn người đàn ông nằm trên.
Không thấy thì thôi, chứ vừa nhìn cô thực sự bị vẻ mặt anh dọa sợ. Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt anh đen thẳm nóng rực đầy dọa người, toát lên lạnh lùng hơn trước đó. Lúc này, cô có cảm giác như cơn mưa lạnh giá ngoài cửa sổ đang ào ạt tạt vào người cô, khác biệt hoàn toàn với động tác và nỉ non dịu dàng vừa rồi, khiến cô căng thẳng nghẹt thở, muốn vùng vẫy lại nghe giọng anh khàn đục ra lệnh, "Đừng động đậy."
Vẻ mặt anh dọa Tô Nhiễm ngây người, cô nghe răng mình run cầm cập, không biết do đau đớn hay do...vẻ mặt đột nhiên chuyển lạnh của anh.
Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn, Lệ Minh Vũ lại nhấn người xuống, hơi thở gấp gáp như dã thú phả lên da thịt cô, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: "Tô Nhiễm, qua đêm nay, em đừng mơ tôi sẽ buông em ra lần nữa."
"Thẳng người lên cảm nhận tôi." Giọng nói anh khản đục sa sầm. Anh ghét cô nhắm mắt, lẽ nào lúc này đây cô lại cam tâm tình nguyện tưởng tượng anh thành người đàn ông khác?
Tô Nhiễm sợ hãi, cô cảm thấy động tác anh cuồng dã và dữ dội, cô muốn chống lại nhưng càng bị anh ôm chặt hơn.
Tô Nhiễm không rõ anh nói gì, cô chỉ thấy trong cơ thể mình càng lúc càng nóng, cô muốn cắn mạnh môi, không cho bản thân mình bật ra tiếng. Lệ Minh Vũ gầm nhẹ, "Gọi ra!"
Cô bất giác thả lỏng, thanh âm vụn vặt mà cấp bách phát ra từ miệng cô.
Lệ Minh Vũ bắt đầu thay đổi tư thế, cô như búp bê vô lực nghiền nát để mặc anh lắc lư, mệt mỏi đón nhận mùi vị hòa lẫn giữa khoái lạc và đau đớn. Suốt quá trình, anh luôn dõi mắt theo gương mặt cô, ánh mắt anh chuyên chú khiến cô hoảng hốt. Ý thức của cô dần mơ hồ hơn, ngón tay cô trở nên trắng bệt lạnh buốt. Cô không biết đã qua bao nhiêu lâu. Cô chỉ biết quá trình này lâu rất lâu, cơ thể cô như vắt mì được anh biến hóa không ngừng với mọi tư thế. Khi cô khản giọng giữa sự va chạm thân thể, khiến cô gần như ngất đi, cô nghe thấy anh gầm nhẹ một tiếng. Dường như, mọi thứ cuối cùng cũng kết thúc.
Dưới ngọn đèn mờ tối, Tô Nhiễm như vừa trải qua một hồi cực hình, hổn hển nằm trên giường, cơ thể cô lưu đầy dấu vết thuộc về anh. Cô cực kỳ giống búp bê nghiền nát, ánh mắt cô ngây dại vô thần, từng đợt thủy triều khoái lạc chí mạng đã rút hết sức lực của cô.
Trong lúc bần thần, cô thấy cơ thể mình được anh ôm lấy, khuôn mặt tái nhợt dán vào vồng ngực nhấp nhô theo từng nhịp hít thở gấp của anh. Mặt cô thấm đầy mùi hương kích tình và hổ phách. Cô thấy Lệ Minh Vũ cầm cốc nước uống một hớp, rồi cúi đầu hôn cô. Cô vội vã tìm kiếm nguồn nước, như cá khát khô trên sa mạc.
"Chịu không nổi?" Lệ Minh Vũ cười nhạt.
Tô Nhiễm thấy tai mình lùng bùng, không rõ anh đang nói gì, nhưng cô cảm nhận anh ôm mình chặt hơn, anh nắm tay cô kéo xuống dưới, cười nhẹ, "Tô Nhiễm, vẫn chưa đủ. Đêm nay còn rất dài."
Cô kinh hãi thở dốc, trong tay anh đang nắm lấy cô là vật đàn ông đã thức tỉnh, cô sợ sệt run rẩy.
"Đừng, tôi không được." Cô cố gắng cầu xin. Hoạt động vừa rồi của anh hầu như đã cướp hết sinh mệnh của cô, tiếp tục nữa, cô nhất định sẽ chết.
Lệ Minh Vũ nâng cằm cô, ánh mắt thỏa mãn vụt lên một tia tàn nhẫn, "Là người của tôi, em phải đón nhận tôi. Em nhẫn nại cho tôi."
Nước mắt Tô Nhiễm lăn dài, mệt lả lắc đầu, lại thấy anh ôm cô ngồi dậy, giọng nói khàn khàn cất giọng bên tai cô: "Tô Nhiễm, qua đêm nay, em sẽ không rời bỏ tôi nữa."
Anh nhìn cô chăm chú, đôi đồng tử đen láy phản chiếu dáng dấp cô phờ phạc. Anh mãi mãi cũng không quên được dáng vẻ bốn năm trước của cô, đôi mắt xinh xắn đẫm lệ tựa như thủy tinh rơi vào tim anh. Chỉ tiếc, tất cả biểu hiện đều là giả dối! Đôi mắt anh đê mê, sâu thẳm tựa như đầm nước khiến cô say sưa hoa mắt.
Tô Nhiễm không cách nào thấu hiểu ý tứ trong lời nói của anh. Cô để mặc anh giơ chân mình lên cao, xâm nhập thật sâu vào cô. Cô bật ra tiếng đau nhức, nơi bí ẩn vừa trải qua giày vò làm sao có thể tiếp nhận xâm chiếm của anh lần nữa? Nơi bí ẩn của cô khít chật nhất thời khó khăn đón lấy anh. Cơ thể cô chặt kín khiến Lệ Minh Vũ chấn động, gần như tan vỡ, anh nín thở cố nén dục vọng, châm chọc cô, "Xem ra, anh ta chẳng ra gì. Bốn năm rồi, anh ta cũng không làm em thay đổi là bao."<