Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342887
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2887 lượt.
br>Tô Nhiễm đau đến nói không ra lời. Hơn nữa, cô thật sự không hiểu lời nói của anh.
Cô khóc thút thít, rồi lại không kềm được bám chặt vào vai anh. Mùi hương của anh thật sự rất dễ chịu, cô chỉ thấy toàn thân mình càng lúc càng nóng, tốc độ của anh cũng càng lúc càng nhanh...
Da thịt Lệ Minh Vũ màu đồng tráng kiện ánh lên làn da trắng nõn như tuyết của cô, đối lập kích thích thị giác mạnh mẽ. Cô thấy bản thân mình như chiếc thuyền nhỏ dập dờn trên sóng, chỉ biết nương náu theo động tác lúc chìm lúc nổi của anh, thoáng cái vươn đến cực đỉnh, thoáng cái lại rời vào vực sâu say mê, khoái cảm mãnh liệt như lửa nóng bừng bừng thiêu đốt cô. Lần đầu tiên, cô thấy anh như vậy, anh như vậy khiến cô sợ hãi nhưng không thể cự tuyệt.
"Đủ rồi, tôi không chịu nổi." Tô Nhiễm không ngừng cầu xin anh.
Nhưng lời cầu xin của cô chỉ khiến anh càng thêm điên cuồng luật động. "Nói, em có phải của tôi hay không?" Anh thở gấp gáp hỏi cô, đồng thời lại liên tiếp chiếm hữu cơ thể cô, lực đạo to lớn va chạm làm cô choáng váng, dường như cả bầu trời đầy sao đều nổ tung trong mắt cô.
"Tôi là...Tôi là của anh...ưm..." Tô Nhiễm chỉ biết ngoan ngoãn đầu hàng.
Sự thừa nhận của cô khiến khóe miệng anh thỏa mãn. Hình dáng cô xinh đẹp trầm luân trong bể tình tràn đầy rung động, làm anh càng cuồng dã hơn. Cộng thêm lời cô nói, khiến anh bùng nổ trong nháy mắt. Mãi lâu sau, anh gầm nhẹ, rồi rót hết yêu thương nóng hổi vào cơ thể cô. Tô Nhiễm hổn hển, ngón chân cô uốn cong, từng đợt co rút như vô vàn hoa tươi đang đua nở trước mắt cô, rồi lại như lên đến đỉnh cao khoái lạc nhất của đời người. Ngàn chấm sao sáng vút qua đầu cô, loáng cái cô ngất đi.
Cô chỉ biết rằng, buổi tối hôm nay, trong không gian tù túng, cô bị một người đàn ông chưa từng chạm cô thật sự vào bốn năm trước điên cuồng như dã thú xâm chiếm. Một lần rồi lại một lần, vô số lần trong cơn mê man, sức lực của anh đánh thức cô, rồi vô số lần làm cô ngây ngất trên đỉnh cao cực lạc.
Đêm nay, cuối cùng cô cũng hiểu rõ, hóa ra chuyện nam nữ là vậy, cách thức đàn ông giày vò phụ nữ đáng sợ nhường nào.
***
Khi Tô Nhiễm tỉnh dậy, ánh nắng chói chang chóa mắt cô, cô thể cô mềm oặt trên giường, còn sau cô là vòm ngực đàn ông ấm áp như tượng. Hơi thở đàn ông đều đều rót vào tai cô, cánh tay ôm chặt cô vào lòng, khiến cô không thể cựa quậy.
"Ưm." Tô Nhiễm thử động đậy, cô đau đớn khẽ rên. Cô không thể nhúc nhích, vì chỉ cần thoáng chút xê dịch, cô cảm thấy đau đớn như xương cốt rạn nứt.
Khuôn mặt Tô Nhiễm trắng bệch. Cô không còn đủ sức quay lại trên giường, đành mệt nhoài dựa vào giường, cô báu chặt chăn che khuất dấu xanh tím trên cơ thể rã rời, cánh môi run run nhìn anh.
Cô nhìn anh rời khỏi giường, nhìn anh tiến lên từng bước về trước, dừng lại trước mặt cô, thân hình anh cao lớn sừng sững như núi dưới ánh mặt trời. Từ trên cao nhìn cô, anh không mặc quần áo, mỗi một cơ bắp săn chắc đều lộ ra ngoài. Tô Nhiễm không dám nhìn anh, cụp mắt, hàng mi dài giấu đi buồn đau nơi đáy mắt.
Lệ Minh Vũ ngồi xuống giường, dường như cũng không có ý định ẵm cô lên, anh nâng mặt cô, vừa lúc tầm mắt cô rơi vào giữa hai chân anh. Nơi đáng sợ dằn vặt cô suốt cả đêm có vẻ như lại thức tỉnh dưới ánh nhìn lom lom của cô. Tô Nhiễm kinh hãi, muốn quay mặt sang chỗ khác lại bị anh giữ càng chặt, đành nhắm hai mắt.
"Không được nhắm mắt." Lệ Minh Vũ quát lạnh, "Tối qua dạy dỗ vẫn chưa đủ ư?"
Tô Nhiễm buộc lòng mở mắt, vì cô biết người đàn ông này đáng sợ đến mức nào.
Thấy cô nghe lời, anh chầm chậm cong môi cười, thờ ơ nhưng lộ ra nguy hiểm, ngón tay thô ráp chà xát cánh môi khô khốc của cô, rồi như nuối tiếc, lắc đầu, "Cô bé đói khát." Nói xong, anh liền cúi người, hôn môi cô.
Đầu Tô Nhiễm luôn ngửa cao, môi cô tràn ngập hơi thở thuộc về anh, cô không cách nào cựa quậy. Phút chốc, cô thấy môi mình đau nhói, nụ hôn của anh trở thành gặm cắn, thậm chí không chút nào thương tiếc, anh điên cuồng cắn mút môi cô.
"Không. Đau quá." Cô chống tay lên ngực anh, đau đớn rươm rướm nước mắt.
Lệ Minh Vũ thỏa mãn buông ra, nhưng lại nắm chặt cằm cô, lạnh nhạt cất giọng, "Lần đầu của em cho ai, Mộ Thừa?" Có trời biết, tối qua khi anh nghĩ tới điều đó, lồng ngực anh giận đến phát điên. Bốn năm trước và bốn năm sau đều đan vào cùng một nơi, nếu không phải vì không có trở ngại, anh thật sự sẽ tin cô là lần đầu, cô mệt lả người cầu xin, dáng vẻ cô kêu đau, nước mắt của cô, mọi thứ đều giống bốn năm trước, chỉ một chút nữa thì anh đã tin.
Nhưng vừa nghĩ cô cũng có thể như vậy dưới thân Mộ Thừa, anh chỉ còn biết tàn phá, tàn phá liều lĩnh và chiếm hữu!
Câu nói của anh cảnh tỉnh cô, rốt cuộc cô cũng hiểu ý tứ trong lời nói của anh tối qua, ngây ngẩn nhìn anh rất lâu. Hóa ra, anh hiểu lầm cô và Mộ Thừa.
"Bắt đầu từ hôm nay, em quên anh ta cho tôi." Lệ Minh Vũ thấy cô không trả lời, lòng anh càng thêm khẳng định, tức giận lưu đầy trong mắt, phẫn nộ tuyên bố: "Tôi không quan tâm trước đây em có bao nhiêu người đàn ông, cũng không quan tâm em yêu anh ta đến mức nào, kể từ tố