Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2804 lượt.
hìn mẹ rồi lên xe.
"Qua kia nói chuyện." Tô Ánh Vân nói, dẫn đường đi trước.
Lệ Minh Vũ theo sau, cách xa vị trí đậu xe, hai người mới dừng chân.
Ánh nắng dịu dàng chiếu sáng gương mặt Tô Ánh Vân, đôi mắt bà trầm tĩnh, bình lặng như một người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, "Tôi nói thẳng, rốt cuộc cậu muốn thế nào? Không phải cậu đã kết hôn với Tiểu Vy ư? Vì sao muốn sống chung với Tiểu Nhiễm?"
Ánh mắt Lệ Minh Vũ đồng dạng trầm tĩnh, "Cô Tô, cô định nói những chuyện này với cháu?"
Một câu cô Tô thể hiện sự xa lạ, Tô Ánh Vân hiển nhiên nghe thấy khó chịu, "Nếu cậu đã kết hôn với Tiểu Vy, theo lý nên gọi một tiếng mẹ vợ."
Lệ Minh Vũ cười nhàn nhạt, đáy mắt bất giác u ám, "Việc của Hòa Vy không liên quan đến cháu." "Cậu có ý gì?" Tô Ánh Vân nghe ra ngụ ý của anh, "Tiểu Vy không liên quan, vậy Tiểu Nhiễm thì sao? Cậu muốn nói với tôi, việc đã qua của Tiểu Nhiễm liên quan đến cậu?"
Lệ Minh Vũ không trả lời, hờ hững, "Cô còn việc gì khác không?"
Tô Ánh Vân sửng sốt, bà có thể cảm nhận rõ thái độ lạnh nhạt và không phối hợp của anh, cau mày, "Còn một việc."
"Mời cô nói." Anh lễ phép nhưng vô cùng xa cách đáp trả.
"Tránh xa Tiểu Nhiễm, trả lại cuộc sống bình yên cho Tiểu Nhiễm, giống bốn năm trước Tiểu Nhiễm lựa chọn từ bỏ cậu." Tô Nhiễm là đứa con bà đứt ruột sinh ra, thần sắc con bà lo âu sao bà không phát hiện được Tiểu Nhiễm không tự giác nhắc đến chuyện bản thân, nên bà không biết tại sao Lệ Minh Vũ lại xuất hiện lần nữa trong cuộc đời Tiểu Nhiễm, nhưng dự cảm không lành mãi quẩn quanh trong lòng bà.
Tiểu Nhiễm, bà hiểu đứa con này, một khi đã từ bỏ, tuyệt đối sẽ không chạm vào lần thứ hai, khả năng muốn Tiểu Nhiễm chủ động lại gần Lệ Minh Vũ không cao.
Lệ Minh Vũ không giận chỉ cười, nhưng nụ cười lạnh giá khiếp sợ, "Không có khả năng."
Rất dũng cảm
Tô Ánh Vân thảng thốt, "Cậu nói gì?"
Lệ Minh Vũ nhìn bà, lạnh lùng nơi đáy mắt dần rút đi, cười nói:
Tiểu Nhiễm, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy, cháu không thể để cô ấy rời đi lần nữa."
"Cậu..."
Cô gãi đầu, gượng gạo trả lời: "Điện thoại hình như đã mất..." Không đúng nha, sao anh lại nhanh chóng đến thị trấn Hoa Điền tìm cô?
Cơn giận trong mắt Lệ Minh Vũ bốc cháy nhưng cố gắng nhẫn nhịn, từ túi áo trước ngực cầm ra điện thoại, ném sang bên, "Tô Nhiễm, có phải em chán sống không? Tôi nói thế nào với em, một câu cũng không nhớ?"
Điện thoại trên sofa thu hút sự chú ý của Tô Nhiễm, nheo mắt nhìn, cô hết sức ngạc nhiên, là điện thoại của cô. Đúng rồi, anh nhất định xem nhật kí cuộc gọi mới biết cô đi đâu đây mà, vậy cô khỏi lo điện thoại mất.
"Không cho em nheo mắt." Lệ Minh Vũ gầm lên.
Tô Nhiễm hoảng sợ, lật đật mở mắt, nhưng hết sức khó chịu, mọi thứ đều lờ mờ, cô vặn lại anh, "Nhưng không nheo mắt, tôi nhìn không rõ mà."
Lệ Minh Vũ nghe vậy càng giận, đập mạnh bàn một cái, cốc nước trên bàn chấn động lảo đảo, "Em còn biết bản thân nhìn không rõ? Tôi cứ tưởng em là siêu nhân, vừa phẫu thuật là em khôi phục thị giác bình thường, chạy một mạch đến thị trấn Hoa Điền? Tô Nhiễm, em giỏi lắm đúng không?" Anh quát càng lúc càng to.
Tô Nhiễm đau nhói tai, sợ hãi quan sát cốc nước lung lay trên bàn. Cô sợ người đàn ông này giận dữ nện cốc nước vào mặt cô. Cái đập bàn này của anh nếu đánh cô, chắc chắn cô sẽ tàn phế.
"Lúc đó nhận điện thoại của mẹ nên tôi lo lắng. Thực tế, Diệp Lỗi cũng rất thê thảm..."
"Liên quan gì tới em?"
"Diệp Lỗi là em trai tôi, đương nhiên liên quan tới tôi!" Tô Nhiễm nóng nảy tranh luận.
Lệ Minh Vũ nhìn cô chăm chú, nghiến răng tức tối, anh lạnh lùng cất giọng, "Tô Nhiễm em không phải ngốc nghếch bình thường đâu." Kẻ ngu si cũng nhìn ra được thằng nhóc đó có tình ý với cô, cô thật sự không biết hay thực sự hồ đồ?
Tô Nhiễm bực mình nhíu mày, "Lệ Minh Vũ, anh thích mắng người lắm phải không? Được, anh ở đây tự mắng mình cho đã đi!" Cô phớt lờ anh, đứng dậy muốn đi.
"Ngồi xuống!" Lệ Minh Vũ quát to: "Tôi cho em đi chưa?"
Tô Nhiễm bất đắc dĩ chớp mắt một cái, vùi người vào sofa, ôm gối. "Anh muốn nói gì thì nói đi." Phiền chết cô, đi cả chặng đường dài cô rất mệt, cho cô nghỉ ngơi một lát được không?
Trông thấy vậy, Lệ Minh Vũ bật cười, thoáng chốc cơn giận tan biến hết. Vốn dĩ tâm trạng anh hôm nay rất tốt, sáng sớm dẫn cô đi phẫu thuật, định bụng phẫu thuật xong sẽ chở cô về nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Nhưng vừa sẩy một chút là không thấy cô. Nghe bác sĩ nói, anh sợ vô cùng. Mắt cô vừa phẫu thuật, sao có thể tiếp xúc ánh mặt trời chói chang? Hơn nữa thị lực không thể phục hồi trong chốc lát, cô lại liều lĩnh rời khỏi bệnh viện, điện thoại đánh rơi trên giường nên không liên lạc được. Tình cảnh lần trước ở nghĩa trang bất giác hiện lên trong đầu anh, ngộ nhỡ cô lạc đường...
Nhìn thấy số điện thoại của Tô Ánh Vân, anh chạy thẳng đến thị trấn Hoa Điền, tiện thể ghé mua kính nữ cho cô. Ai ngờ vừa đến thị trấn Hoa Điền, anh bắt gặp cô đang ở cạnh Tiêu Diệp Lỗi. Mà cô lại vì Tiêu Diệp Lỗi, kh