Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342802
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2802 lượt.
ông màng đoái hoài đến anh.
"Được rồi, vậy em muốn đến thị trấn Hoa Điền chí ít cũng phải gọi báo cho tôi một tiếng chứ."
Thấy thái độ anh dịu bớt, Tô Nhiễm thở dài, "Lúc đó tôi không nghĩ nhiều như vậy."
Lệ Minh Vũ vừa nghe, ánh mắt kiền sa sầm, "Đường đến thị trấn Hoa Điền rất xa, em cũng không nghĩ nên báo cho tôi một tiếng?"
Ơ...
"Cái này..." Tô Nhiễm suy tư, thì thào, "Không phải tôi quên điện thoại ở bệnh viện sao?"
"Tài xế có điện thoại thì phải?" Lệ Minh Vũ cố nén giọng nói của bản thân nghe dịu dàng, nhưng mấy chữ này lại được anh nghiến răng nói ra.
Tô Nhiễm siết chặt tay, cả buổi sau mới "Ừm" một tiếng.
Lệ Minh Vũ hơi nhích người, "Vậy tại sao không gọi điện thoại?"
"Bởi vì..." Tô Nhiễm liếm môi, tự suy xét câu nói kế tiếp có chọc giận anh hay không, hít một hơi thật sâu, lên tiếng, "Tôi...tôi không nhớ số điện thoại của anh."
Cô kiên trì nói hết, Tô nhiễm sớm chuẩn bị đón cơn giận của anh, nhưng không ngờ đợi hồi lâu, anh vẫn trầm lặng như trước. Cô vô thức ngẩng đầu quan sát, phát hiện anh đang dán mắt vào cô. Tuy cô không thấy rõ ánh mắt anh có cuồn cuộn lửa hay không, nhưng vẫn cảm nhận rõ áp lực tỏa ra từ phía đối diện. Câu nói của cô chắc chắn khiến anh khó chịu, dẫu sao rất nhiều người muốn biết số điện thoại của anh, ai dám quên cơ chứ?
Mãi lâu sau, anh cũng lên tiếng, giọng anh có vẻ bình thường nhưng xa cách. Lúc này, cô hận bản thân chỉ thấy lờ mờ. Nếu cô thấy vẻ mặt của anh, ít nhất cô còn biết đường chuẩn bị tâm lý.
"Em rất dũng cảm." Anh cong môi, thật không ngờ ánh mắt cũng có thể giết người. Anh biết cô thấy không rõ, nhưng chẳng sao cả, anh sẽ giúp cô biết bản thân anh phẫn nộ như thế nào. Dám quên số điện thoại của anh, muốn chết!
Tô Nhiễm ngốc hơn cũng nhận ra nguy hiểm dao dộng trong không khí, cô lúng túng húng hắng giọng, bối rối nói, "Chúng ta... Chúng ta không có tư cách, cũng không cần thiết nhớ số điện thoại đối phương."
Tiếp thu dạy dỗ
Yên lặng như cõi chết.
Yên lặng đến mức tiếng kim rớt trên sàn cũng có thể nghe.
Yên lặng đến...
Tô Nhiễm nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc tích tắc, mỗi nhịp qua đi tim cô lại dội lên một lần. Tuy nói ra được lời vừa rồi cô cảm thấy rất sảng khoái, nhưng ngay khoảnh khắc thốt ra cô liền hối hận. Đàn ông bao giờ cũng kiêu ngạo và mang nặng tâm lý chiếm hữu, nhất là dạng người như Lệ Minh Vũ, lời nói của cô chẳng khác gì gây hấn với anh.
Lệ Minh Vũ không hài lòng với cách trầm mặc chống trả của cô, thản nhiên hỏi, "Bà Lệ, tôi nói bà Lệ nghe rõ không?"
Câu xưng hô chính thức này thật quá mà! Nhất là được nói ra từ miệng anh.
Tô Nhiễm bất đắc dĩ thở dài, gật đầu, "Nghe rõ rồi." Chạm mặt anh mỗi ngày thật sự rất dằn vặt. Tay cô thầm đếm tính toán số ngày, may quá, chỉ còn chưa đầy một tuần nữa thôi.
Lệ Minh Vũ hài lòng với thái độ của cô, nhếch miệng, "Phải rồi, kế tiếp chúng ta có nên thảo luận một chút dùng cách gì giúp em ghi nhớ số điện thoại của tôi không?"
"Ơ?" Cuối cùng, Tô Nhiễm cũng ngẩng đầu như anh mong muốn, cô ngạc nhiên nhìn anh. Anh vẫn chưa chịu thôi sao? "Nhớ một dãy số có gì khó chứ? Còn cần đến thảo luận?" Ông trời ơi, tha cô đi mà. Thay vì số điện thoại của anh, cô càng quan tâm hơn mùi nho đen phát hiện được trên thi thể Trần Trung.
Lệ Minh Vũ chìa tay, "Nhớ một dãy số không khó, nhưng đối với bà Lệ hình như rất khó."
Tô Nhiễm ngậm miệng, quả thực cô không nhạy bén với các con số. Lúc trước cô phải mất hơn nửa ngày mới nhớ số điện thoại của bản thân.
Thấy cô im lặng, Lệ Minh Vũ đứng dậy, bước qua chỗ cô ngồi, nụ cười trên môi anh dần biến mất.
"Anh, anh muốn làm gì?" Tô Nhiễm sực bừng tỉnh, muốn trốn tránh nhưng phát hiện anh đã đứng chắn trước mặt, cô mau chóng lui về sau.
"Con người cần được dạy dỗ mới nhớ lâu. Tôi chợt nghĩ ra một cách giúp em ghi nhớ cả đời." Giọng Lệ Minh Vũ lộ rõ nguy hiểm.
Khoảng cách gần gũi thế này, Tô Nhiễm thấy rõ đáy mắt anh tối tăm mờ mịt như biển cả bao la vô tận. Phía trước đã bít đường, vậy cô chỉ có thể...
Không hề nghĩ ngợi, cô đột nhiên xoay người, trèo ra sau sofa, một chân vừa chạm đất. Ai dè...
Anh nắm chặt lưng quần, tựa như đang túm một con gà. Cô bối rối vắt ngang qua sofa, trái phải đều không thể xuống, chỉ biết dốc sức giãy dụa.
"Tô Nhiễm, em càng lúc càng lắm chiêu? Độc giả của em mà thấy được cảnh này chắc chắn sẽ rất thú vị." Lệ Minh Vũ không buông tay, đứng yên cong môi cười, nhìn cô không ngừng giãy dụa, anh lại bổ sung thêm một câu uy hiếp đầy hiệu quả...
"Giãy thử xem? Tôi không ngại cởi quần jean em ngay tại phòng khách đâu!"
Tô Nhiễm ngừng vùng vẫy, quay đầu, giận dữ lườm anh, "Lệ Minh Vũ, anh là đồ lưu manh!"
"Lưu manh hơn vẫn còn ở phía sau!" Lệ Minh Vũ bực bội quát. Lúc này mà cô vẫn không quên mắng anh. Rõ là ngon mà! Vừa dứt lời, tay anh lại tăng lực, cô hét to một tiếng, cả người cô được khiên như bao tải, gác lên vai anh.
"A..." Tô Nhiễm khó thở, đánh thùm thụp lưng anh, thế nhưng lưng