Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.

đau đớn. Anh cho rằng, chỉ cần vài ngày, anh sẽ mất hết hứng thú với cô, nhưng không ngờ khát vọng này lại mãnh liệt theo thời gian. Mỗi một lần, anh đều khát khao hòa nhập cô vào mình.
Giọng anh trầm khàn nhiễm đầy dục vọng. Anh mau chóng nhấn người, cô không nén nỗi thở dốc một tiếng. Âm thanh thoát ra từ miệng cô thoáng cái phá thành vụn vặt...
Nhiệt độ trên giường càng lúc càng cao, thật lâu sau cũng không thể hạ nhiệt...
***
Hòa Thị.
Sáng sớm, khắp mọi tầng đều bận rộn liên tục.
Khi Tiêu Diệp Lỗi đồ vest chỉnh tề bước vào văn phòng nằm trên tầng ba mươi hai, mọi người hầu như đều đổ mắt về người thanh niên trẻ tuổi đẹp trai, nhất là các nhân viên nữ không ngừng líu ríu, ánh mắt sáng ngời dõi theo anh.
"Xin hỏi phòng làm việc của cô Hòa ở đâu?"
Thư ký đang tiếp điện thoại nhìn anh một cái, lật đật gác máy, nhỏ nhẹ hỏi thăm: "Xin hỏi anh có hẹn trước không ạ?"
"Điều này..." Tiêu Diệp Lỗi nhíu mày, thần sắc suy tư đầy quyến rũ, đối diện với ánh mắt nghi hoặc của thư ký, thản nhiên nói, "Cần hẹn trước ư? Nhưng anh Đồng Hựu kêu tôi chỉ cần tìm trực tiếp cô Hòa."






Thuận theo yêu cầu
Thư ký vốn dĩ thấy rất tiếc vì tưởng rằng anh không hẹn trước, nhưng nghe nói vậy, mắt cô liền sáng rực, "Anh Đồng Hựu ạ. Vậy anh chờ một chút, em sẽ vào báo cô Hòa biết ngay." Dứt lời, thư ký vội bước vào trong phòng làm việc.
Tiêu Diệp Lỗi đứng yên, ánh mắt anh suy tư dõi theo hướng thư ký biến mất. Xem ra tin đồn bên ngoài thực sự chính xác, Hòa Vy chỉ có tiếng không có miếng.
Không bao lâu sau, thư ký quay lại, thông báo anh có thể vào.
Thư ký dẫn Tiêu Diệp Lỗi đến phòng làm việc của Hòa Vy, anh cám ơn thư ký, gõ cửa đi vào.
Hòa Vy đánh giá anh, nói: "Những điều này do Tô Nhiễm kể với cậu?"
"Vấn đề của Hòa Thị không cần thông qua miệng người khác, chỉ cần ở đây động một tý thì biết." Tiêu Diệp Lỗi chỉ chỉ đầu của bản thân, cười ngạo mạn.
Hòa Vy nhìn anh hồi lâu, "Cậu rất thông minh."
Tiêu Diệp Lỗi nhếch miệng, không đáp lời.
"Cậu thông minh như vậy, có biết nguyên nhân thật sự khiến tôi bực bội là gì không?" Hoa Vy cũng nhếch miệng hỏi.
Tiêu Diệp Lỗi hiểu ý, "Hòa Thị tiền nhiều như nước, dư dả để phá bỏ cả một thương hiệu. Do đó, cô Hòa sẽ không lo lắng vấn đề tiêu thụ trên thị trường. Sở dĩ cô thấy ác cảm là vì chính bản thân \'Midi\'. Nước hoa này do em gái cô điều chế, mà người quyết định đầu tư lại là chồng cô. Anh rể giúp em vợ thăng tiến chẳng có gì đáng trách. Nhưng người anh rể này bốn năm trước cũng là chồng của em vợ, cô nói mối quan hệ này có rối ren quá không? Cô Hòa sắc sảo tài năng, sao cũng có lúc nghĩ như thế này?"
"Xem ra cậu rất hiểu tình hình hiện nay của nhà họ Hòa, tôi có nên đánh giá cậu là người có lòng không nhỉ?" Hòa Vy cười nhạt, mỗi câu mỗi chữ vừa rồi của anh đều đánh trúng ý cô.
"Có lòng cũng phải tùy người. Tôi còn phải xem cô Hòa sắp xếp người có lòng như tôi ra sao đã." Tiêu Diệp Lỗi khẽ cười, "Cô Hòa cũng là người thông minh, chắc sẽ biết sắp xếp ai ở vị trí gì thì phát huy hết khả năng. Người có lòng phải giữ bên cạnh bản thân mới tính là có lòng."
Hòa Vy nghe vậy, ánh mắt cô suy tư, nụ cười dần mở rộng, cầm tài liệu của anh giơ giơ, "Một vấn đề cuối cùng, cậu thích Tô Nhiễm?"
Tiêu Diệp Lỗi nhìn cô, cười hết sức kiên định, "Sai." Anh gằn từng chữ: "Tôi yêu Tô Nhiễm."
"Được, dám yêu dám hận, tôi thích." Hòa Vy cười, giơ tay bấm điện thoại trên bàn, "Gọi giám đốc nhân sự vào đây. Hôm nay phải giải quyết thủ tục nhận chức cho cậu Tiêu."
Một chỗ khác trong điện thoại liền sắp xếp theo chỉ thị của Hòa Vy.
"Cậu Tiêu, hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ." Cô đứng dậy, chìa tay với Tiêu Diệp Lỗi, chủ động bắt tay.
Tiêu Diệp Lỗi cười, bắt tay cùng cô, "Chắc chắn, vì lợi ích đôi bên, hợp tác vui vẻ."
Hòa Vy nở nụ cười.
***
Nghĩa trang tĩnh mịch.
Nắng chiều chiếu sáng lên từng bia mộ.
Cuộc sống lúc sinh thời vốn đã không công bằng, sau khi chết đi cũng vậy. Trong nghĩa trang rộng lớn này cũng chia người chết thành đủ mọi tầng lớp.
Trên mộ bia là hình một cô bé cười vô cùng trong sáng, thân hình đàn ông thoáng che khuất ánh sáng rọi vào bức hình. Ánh mắt anh ta chứa đựng đau xót vô tận, tay anh ta dịu dàng vuốt lên nụ cười của cô bé. Một nỗi đau xé lòng và bứt rứt đột nhiên kéo đến mãnh liệt, bủa vây anh ta.
Một giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên từ đằng sau...
"Mười năm sau mới nghĩ đến chuộc tội, có muộn quá không?"






Món nợ mười năm
Giọng nói này vang lên rõ ràng trong nghĩa trang yên lặng.
Người đàn ông thu tay về, anh ta không cần xoay người cũng biết ai tới. Hai người đứng giữa cơn gió xào xạc, cánh hoa rơi rụng trong không khí, tô điểm thêm sự tiêu điều lạnh lẽo nơi đây.
Ánh nắng rọi qua tầng mây, chiếu sáng xuống nghĩa trang, lay động từng bóng hình, như cô hồn vô chủ. Ở nơi mà cái chết không ngừng sinh sôi lan tràn...
Hình bóng Lệ Minh


Old school Swatch Watches