Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342620
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2620 lượt.
ời nhạt, cả người càng dán sát anh hơn, "Minh Vũ, Tiểu Nhiễm bình thường vẫn hay mau nước mắt trước mặt anh ư? Nhưng em biết anh ghét nhất chính là loại phụ nữ hễ động một tí thì khóc."
"Tiểu Vy, con về phòng mình đi!" Hòa Tấn Bằng ra lệnh.
"Ba, ba không thể bất công với con như vậy, con..."
"Thực ra, vấn đề này cũng không có gì khó trả lời." Lệ Minh Vũ lên tiếng cắt ngang Hòa Vy. Anh buông cốc thủy tinh trong tay xuống, khẽ cười, "Lời nói vừa rồi của cậu hơi quá, con Lệ Minh Vũ cũng chỉ là một người đàn ông bình thường, không có bản lĩnh để hưởng hết phúc như vậy, cho nên nếu chọn một lần nữa, con nghĩ con vẫn chọn Tô Nhiễm."
Tô Nhiễm sửng sốt nhìn Lệ Minh Vũ, anh lại khẽ mỉm cười, đặt một miếng bò bít tết vừa cắt tỉ mỉ vào dĩa của cô, động tác lưu loát liền mạch tỏ ra tự nhiên như vậy, hiển nhiên làm Hòa Vy ngồi cạnh sắp phát điên.
"Minh Vũ, anh..."
"Cậu, người một nhà hiếm có dịp sum vầy, lời nói không hại đến bữa ăn nhưng ảnh hưởng đến tình cảm trong nhà thì không tốt. Vấn đề này cháu chỉ trả lời một lần để thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cậu." Lệ Minh Vũ không để ý đến ánh mắt kinh hoàng của Hòa Vy ngồi cạnh, mà thản nhiên cười nói với Bạch Lâm ở đối diện, nhưng trong lời nói nụ cười lại mang theo hàm ý cảnh cáo.
Bạch Lâm dường như hiểu ra, nhún vai không nói gì nữa.
"Được rồi được rồi, dùng cơm thôi." Bạch Sơ Điệp vội vàng xoa dịu.
Trên bàn cơm lại khôi phục không khí hòa hợp vừa rồi, phải nói còn hòa hợp hơn cả lúc nãy. Suốt quá trình, Lệ Minh Vũ nói cười rôm rả cùng Hòa Tấn Bằng, nhưng cũng không quên gấp đồ ăn cho Tô Nhiễm. Hòa Tấn Bằng nhìn mà vui mừng.
Hòa Vy dường như cũng kìm nén, vài lần Tô Nhiễm thử nói chuyện cùng cô nhưng đều bị bộ dạng lạnh như băng của cô dập tắt. Tô Nhiễm bất giác cầm cốc thủy tinh, đầu óc nhanh chóng nghĩ cách xoa dịu quan hệ với Hòa Vy, càng tự hỏi biến hóa bất thình lình của Lệ Minh Vũ.
Đang nghĩ ngợi, bên tai vang lên tiếng nói tràn đầy từ tính của Lệ Minh Vũ...
"Dạ dày em không khỏe. Anh không phải đã nói không cho em uống rượu rồi sao?"
Tô Nhiễm theo bản năng quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ, rồi lại chìm đắm vào đôi mắt sâu thẳm như đáy đại dương của anh, tùy ý anh giành cốc thủy tinh đặt sang một bên. Lệ Minh Vũ tràn trề cưng chiều khẽ nhéo mũi cô, hệt như đang dung túng một bé con không nghe lời.
Khuôn mặt cô bỗng dưng đỏ bừng, hương hổ phách dịu nhẹ khiến lòng cô rối bời.
Hòa Vy ngoài dự đoán không hề tỏ ra tức giận, chỉ hừ lạnh một tiếng.
Tô Nhiễm bị dịu dàng chưa bao giờ có của Lệ Minh Vũ quấy nhiễu cả lòng, tay cô run rẩy, bộ đồ ăn thoáng cái rơi xuống đất.
"Coi em kìa, không cẩn thận gì hết." Lệ Minh Vũ cười cưng chiều, vừa muốn khom người...
"Để em tự làm." Tô Nhiễm nhu hòa nói, cười dịu dàng nhìn anh rồi khom người nhặt bộ đồ ăn.
Nụ cười hạnh phúc lan tràn từ môi đến lông mày, nhưng khi nhìn đến cảnh dưới bàn thì đột nhiên ngưng trệ.
Dưới bàn ăn, đôi chân thon dài gợi cảm của Hòa Vy đang quyến rũ quấn chéo lên đùi Lệ Minh Vũ, nhẹ nhàng cọ sát vào quần tây thẳng thớm của anh, dường như không chút nào sợ Tô Nhiễm nhìn thấy, ngược lại càng như rắn quấn chặt hơn.
Một đạo sấm sét tàn nhẫn nện thẳng vào đầu cô, Tô Nhiễm chỉ cảm thấy choáng váng, ngay cả đường nhìn cũng trở nên mơ hồ không rõ, hít thở thoáng chốc dồn dập. Trong mắt cô lúc này chỉ còn lại hình ảnh Hòa Vy mạnh dạn quyến rũ quấn lấy chân Lệ Minh Vũ.
Như đang cố ý diễn cho cô xem, Hòa Vy càng táo tợn hơn nữa. Bàn tay Hòa Vy thoáng duỗi ra, lướt dọc theo bên phải xuống hạ thân giữa hai chân Lệ Minh Vũ, vô cùng chính xác phủ lên, vuốt ve, trêu đùa...
Tô Nhiễm đứng phắt dậy, sắc mặt cô trắng bệch, cả người cô phát run.
Tuy cô chưa bao giờ trải qua chuyện nam nữ, nhưng cũng biết Hòa Vy đang làm gì. Hòa Vy, họ làm sao có thể...
"Sao vậy em?" Thần sắc Tô Nhiễm tái nhợt bị Lệ Minh Vũ cười vặn lại, bàn tay thon dài dịu dàng vỗ về hoang mang của cô, nụ cười trên môi anh luôn ung dung như vậy, hệt như anh đứng ngoài sự việc.
Tô Nhiễm nhìn anh chăm chú, nụ cười của anh cùng với độ ấm từ bàn tay anh chẳng những không làm cô cảm động mà trái lại càng làm cô phát run.
Hồi lâu sau, cô mới tìm lại được giọng nói của mình, như động vật thân mềm bị rút sống lưng, cô run rẩy vô lực, "Bộ, bộ đồ ăn dơ..." Nếu không phải sợ ba hoài nghi, cô đã rời khỏi bàn ăn từ lâu.
Trái tim cô sớm đã tan vỡ, máu chảy cạn khô để lại đau đớn vô bờ.
Lệ Minh Vũ bất giác cong môi.
Hòa Tấn Bằng không biết, nghe xong liền cười to, "Con bé này, bộ đồ ăn dơ thì có gì mà khẩn trương vậy. Người đâu, đổi bộ đồ ăn mới cho cô ba."
Tô Nhiễm cắn chặt răng...
*
"Tiểu Nhiễm à, con nói thật với ba đi, Minh Vũ có tốt với con không?" Ăn tối xong, Hòa Tấn Bằng trò chuyện với Lệ Minh Vũ rồi sau đó gọi Tô Nhiễm vào phòng sách.
Tô Nhiễm mở miệng, hồi lâu sau cô gật đầu, đè nén nỗi đau trong lòng, khẽ nói, "Dạ, rất tốt."
Hòa Tấn Bằng nghe vậy, lúc này mới thở dài một hơi, "Xem ra Lệ Minh Vũ rất quan tâm con, nếu không sẽ không vì con mà bị thương, lại càng không thể ở trê