Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2625 lượt.

cô chỉ toàn thấy anh trong hình tượng đồ vest giầy da, còn "tiếp xúc thẳng thắn" như hôm nay là lần đầu tiên. Cô biết vóc người anh rất đẹp, nhưng không ngờ sẽ đẹp đến mức khiến cô không dám nhìn thẳng. "Tại sao em phải tắm cho anh?" Cô bất giác hỏi vặn lại anh.
Dường như không ngờ cô sẽ cãi lại, Lệ Minh Vũ sửng sốt, ngay lập tức đôi môi mỏng khẽ cong, anh giơ cánh tay trái bị thương lên, "Nguyên nhân rất đơn giản, tôi vì em mà bị thương. Thế nào, sợ tôi ăn em?"
Tô Nhiễm thoáng chốc khó thở.
"Em yên tâm..." Lệ Minh Vũ hơi dựa ra sau, không nhanh không chậm lên tiếng, "Dù tôi có ăn em, thì cũng là đạo lý hiển nhiên."






Yêu thật lòng
Tô Nhiễm cứng đờ, chăm chú nhìn người đàn ông trong bồn tắm lớn, thấy ánh mắt thâm thúy của anh thoáng hiện lên ý bỡn cợt như có như không, một nổi giận không tên bất giác nổi lên trong cô. Cô nắm chặt tay, thầm hít thật sâu để bản thân trấn tĩnh lại. Cô yêu anh là thật, nhưng không có nghĩa phải yêu đến mức phát điên phát rồ trước mặt anh.
Tâm tư của anh cô không cách nào suy đoán, khi thì xa cách như người lạ, khi thì gần gũi như người chồng tuyệt vời, đâu mới đúng là bộ mặt thật của anh? Hay cả hai đều không phải. Cô cắn răng bước lại, anh là người chồng danh chính ngôn thuận của cô, vậy cô còn gì phải kiêng dè?
Thành bồn tắm rộng rãi, đủ cho cô ngồi xuống, cô cố sức để đôi mắt mình chỉ tập trung vào nửa người trên của anh. Cô vẫn duy trì ưu tư, cẩn thận tránh vết thương, lau nửa người trên giúp anh.
Lòng bàn tay mềm mại vì sữa tắm mà càng thêm trơn nhẵn, Tô Nhiễm có thể cảm nhận được cơ bắp săn chắc và cường tráng của anh, nước theo cổ tay trắng nõn của cô chảy xuống ngực Lệ Minh Vũ, phác họa trôi chảy từng đường cong trên cơ thể anh.
Bàn tay cô chu đáo tẩy sạch sữa tắm trên người anh, cảm giác nõn nà khiến cảm giác xao động quen thuộc nhất trong anh trỗi dậy một cách dễ dàng. Anh đối với cô lạnh lùng vì cô chẳng qua chỉ là người vợ mà Hòa Tấn Bằng kiên quyết gả cho anh, anh đối với cô hư tình giả ý vì anh không muốn người ngoài biết cuộc hôn nhân này có bao nhiêu buồn cười. Anh có thể dung túng bản thân mình lơ là cô, phiền chán cô nhưng anh cực kỳ ghét loại cảm giác này, loại cảm giác...trời sinh giữa đàn ông và phụ nữ.
Đang nghĩ ngợi, anh nghe thấy Tô Nhiễm khẽ thở dài. Cô cầm khăn ẩm nhẹ nhàng lau cánh tay bị thương giúp anh, giọng nói cô dịu dàng kỳ ảo, "Em biết anh chán em, cũng biết anh và chị em là một đôi nhưng anh phải tin em, nếu em biết anh chính là người mà chị em một lòng một dạ muốn lấy, thì dù em có yêu anh nhiều đến thế nào, em cũng tuyệt đối không nói với ba."
Tô Nhiễm hiểu rõ, cô và Hòa Vy đã không thể quay lại như trước. Nếu thời gian có thể đảo ngược, cô thà rằng trở về thời gian trước khi gặp Lệ Minh Vũ lần nữa. Cô chỉ là một người con gái bình thường không thể bình thường hơn, dù từng trải biết bao khó khăn, cô vẫn sẽ nằm mơ mình là nàng lọ lem gặp được chàng bạch mã hoàng tử trong cổ tích. Kết quả cô thật sự gặp được anh, phong thái anh thành thục ổn trọng, khi anh làm việc thì tập trung nghiêm túc, giọng nói anh dễ nghe trầm thấp khi ra lệnh, hương hổ phách dịu nhẹ trên người anh. Tất cả mọi thứ đều khiến cô say mê, biết rõ yêu một người đàn ông như vậy sẽ rất khổ cực nhưng cô vẫn cứ không thấy hối hận mà tiếp tục yêu anh.
Tô Nhiễm biết cuộc hôn nhân này là sự nỗ lực vô cùng to lớn của ba cô, tuy không muốn thừa nhận cái gọi là "hôn nhân chính trị", nhưng cô không thể lừa mình dối người phần lợi ích mang lại cho đôi bên. Lệ Minh Vũ có thể chủ động tới nhà cầu hôn, cô hạnh phúc đến phát điên; anh đề nghị đám cưới đơn giản cô liền bằng lòng, thậm chí ở giáo đường làm đám cưới cũng chỉ có một mình ba cô tham gia, cô cũng không bận tâm; anh thích mọi thứ đều màu tối, cô liền chủ động trang trí toàn bộ phòng tân hôn thành màu tối, ngay cả ga trải giường cũng là màu tối.
Cho đến khi hạnh phúc sắp tới gần, chị Hòa Vy lại chủ động nói với cô, Lệ Minh Vũ là người đàn ông mà chị cô muốn lấy, là anh rể của cô. Thế giới trong cô phút chốc sụp đổ, cả tháng đó cô hầu như chết lặng.
Cô không rõ Lệ Minh Vũ nói thế nào với Hòa Vy, cô cũng muốn vứt bỏ nhưng đến giây cuối cùng cô không cách nào buông tay. Nhiều lần cô muốn nói sự thật với ba nhưng rồi kìm lại. Cô rất hiểu Hòa Vy, tình yêu của Hòa Vy có muôn hình vạn trạng, thậm chí có lần Hòa Vy sẽ kết hôn ngay lập tức nhưng vào ngày cưới Hòa Vy lại chạy đi du lịch. Cô luôn thầm mong, biết đâu Lệ Minh Vũ và Hòa Vy cũng chỉ là tình yêu qua đường.
Hôn lễ vẫn cử hành như thường lệ. Vào ngày kết hôn, Hòa Vy suýt nữa đã giết cô, khi đó cô mới nhận ra, hóa ra lần này Hòa Vy thật lòng.
"Em cho rằng, tôi vì Hòa Vy mà ghét em?" Cánh tay phải của Lệ Minh Vũ khoát lên thành bồn tắm lớn, nghe cô nói xong thì hờ hững buông lời.
Tô Nhiễm dừng động tác, nhìn anh một lúc lâu cong môi cười, nụ cười chứa đầy bất đắc dĩ, "Xem ra, mặc kệ anh vì cái gì, chuyện anh ghét em là sự thật."
Lệ Minh Vũ nheo mắt, đôi mắt sâ


Insane