Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2807 lượt.
nguồn sáng ấm áp hòa tan sương mù và lạnh lẽo từ sâu thẳm lòng cô. Mãi lâu sau, cô mới xoa nhẹ hai bên thái dương đau nhức, mệt mỏi nói: "Xin lỗi Mộ Thừa. Có phải em ngủ lâu lắm không?\'
Mộ Thừa, bác sĩ khoa não quyền uy, chuyên gia ngoại khoa não giỏi vừa được mời đến bệnh viện St.Antonius. Anh cư xử khiêm tốn, mặc dù từng có không ít nghiên cứu và luận điểm được giới y học công nhận nhưng anh chưa bao giờ chấp nhận bất kỳ phỏng vấn nào của giới truyền thông. Năng lực chuyên môn uy tín và ngoại hình cao lớn xuất sắc thu hút rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người.
Mộ Thừa cười, cầm khăn ấm đã chuẩn bị trước đưa cho cô, "Chắc em mệt lắm rồi."
Cô bé bên cạnh lại cầm lấy khăn ấm, nũng nịu nói, "Con muốn giúp mẹ Tô Nhiễm lau mồ hôi." Nói xong, cô bé leo lên ghế dựa, giơ tay lau mồ hôi cho cô, "Mẹ Tô Nhiễm, thực ra ba vào đây từ lâu rồi. Ba ngồi ở đây nhìn mẹ hơn cả tiếng đồng hồ luôn đó."
Tô Nhiễm nghe vậy, sắc mặt thoáng lúng túng, nhìn Mộ Thừa xin lỗi lần nữa, "Ngại quá." Mất mặt chết thôi, sao lại ngủ lâu như vậy trong phòng làm việc của anh chứ.
Mộ Thừa bước lại xoa đầu cô bé, điềm đạm cười nói: "Em đừng nghe Băng Nựu nói linh tinh."
"Còn lâu con mới nghe ba nói. Vừa rồi, ba nhìn mẹ Tô Nhiễm say mê luôn nha." Cô bé bỉu môi nói, "Còn nữa, ba không được gọi con là Băng Nựu, chỉ có mẹ Tô Nhiễm mới được gọi con như vậy thôi."
Lần này, Mộ Thừa cũng không trách cô bé nói linh tinh nữa, chỉ đứng yên ở đó, cong môi mỉm cười, "Xem ra trong lòng con bé này chỉ có một mình em."
Lòng Tô Nhiễm căng thẳng, cười gượng, cưng chiều vuốt mũi cô bé rồi cầm giỏ xách qua, thần bí nhìn cô bé nói: "Con đoán, mẹ mang theo cái gì cho con?"
"A..." Cô bé đảo mắt, sau đó lắc đầu, đôi mắt chứa đầy chờ mong.
Cô lấy ra một chiếc bình nhỏ xinh xắn, lấp lánh sắc hồng nhạt dưới ánh mắt trời, hệt như cây gậy phép thuật trong thế giới cổ tích, đẹp vô cùng.
"Woa, phải nước hoa không mẹ?" Cô bé cấm lấy, vội vàng mở ra ngửi, vui mừng nhảy nhót nói: "Mẹ Tô Nhiễm, nước hoa sao lại có vị kem? Con muốn ăn quá à."
Chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè
"Con thích không?" Đây là nước hoa cô làm riêng cho trẻ con, không có mùi thơm ngào ngạt như nước hoa của người lớn, cô chỉ dùng hương thơm thoang thoảng của hoa quả làm thành phần chính, mùi hương đa dạng sẽ khiến trẻ con tưởng tượng ra những giấc mơ thần tiên.
"Dạ thích, cám ơn mẹ Tô Nhiễm." Cô bé ôm má Tô Nhiễm hôn một cái. Sau đó chạy đến khoe với Mộ Thừa: "Ba, ba xem nè. Đây là nước hoa của con, mẹ Tô Nhiễm không có cho ba đâu."
Ánh mắt Mộ Thừa chan chứa ý cười, ngồi xổm xuống, "Đúng vậy. Ba rất đáng thương. Con đi chia sẻ niềm vui với mấy cô chú khác trong bệnh viện được không?"
Cô bé che miệng, "Ba muốn cầu hôn mẹ Tô Nhiễm ư?"
Mộ Thừa đành cúi đầu cười, rồi ngẩng đầu lên, kéo nhẹ cô qua, ôn hòa nhìn cô, "Tiểu Nhiễm, sở dĩ Băng Nựu vui đến ngủ không được là vì con bé cho rằng anh sắp cầu hôn em."
Ánh mắt Tô Nhiễm trống rỗng, sau vài giây mất tự nhiên, cô khẽ cất tiếng, "Suy nghĩ của trẻ con rất đơn giản. Anh nên giải thích một chút với con bé."
"Vì sao phải giải thích?" Anh luôn hiền hậu như nước, bàn tay anh kéo cô không làm đau cô nhưng cũng không để cô dễ dàng trốn tránh, "Nếu như anh nói với em, anh cũng có ý này thì sao?"
Ánh mắt Tô Nhiễm ngây ra, "Mộ Thừa, em chưa bao giờ nghĩ đến việc này."
"Anh biết." Ngữ khí Mộ Thừa trở nên nghiêm túc, bàn tay anh chậm rãi hạ xuống đầu cô, ngón tay thon dài trắng nõn vuốt nhẹ vào tóc cô rồi dừng lại ngay ót, "Chính vì anh hiểu rõ em từng trải qua nổi đau thế nào, nên anh nguyện ý tiếp tục chờ đợi em."
Tô Nhiễm nghẹn thở, đóng chặt hai mắt.
Từng cảnh từng cảnh đã qua lại xuất hiện trong đầu cô, khiến toàn thân cô lạnh run.
Chỉ có bản thân cô mới hiểu rõ, ác mộng dằn vặt cô suốt bốn năm qua không chỉ đơn thuần là một giấc mơ, nó là sự thật đã từng xảy ra. Đêm lễ Giáng sinh bốn năm trước, sau khi cô bất tỉnh không thể chống đỡ được nữa, nửa người dưới của cô băng huyết. May mắn có người đi ngang qua nhìn thấy rồi gọi xe cấp cứu. Đêm hôm đó, cô không chết vì lạnh nhưng cô cảm nhận được một chuyện còn rét cóng hơn cả việc rơi vào hồ nước lạnh buốt. Thiết bị sắc bén chui vào nơi sâu nhất trong cơ thể cô, xuyên qua màng trinh lấy đi đứa con của cô, đứa con mà cô đã sớm sanh non.
An Tiểu Đóa nói, xử nữ mang thai nên đi mua vé số, chắc chắn sẽ trúng giải nhất. Cô được giải nhất rồi, nhưng cuối cùng giải nhất lại bị hủy đi. Khi cô còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý làm mẹ, đứa bé liền mất đi. Tất cả mọi thứ đều như ảo ảnh, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Quãng thời gian đó, Tô Nhiễm lâm vào thời gian dài bất an và khủng hoảng. Còn An Tiểu Đóa thì đi chữa bệnh ở vùng khác nên chỗ dựa duy nhất của cô lúc đó chỉ có một mình Tô Ánh Vân. Trong vòng một đêm ngắn ngủi, Tô Ánh Vân già đi rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối khi ở trước mặt Tô Nhiễm, bà chưa từng rơi giọt nước mắt nào. Bà chỉ ôm cô, dịu dàng nói: "Đứa con này gi