Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2809 lượt.
ống mẹ, giống mẹ..."
Sự can thiệp của bác sĩ tâm lý không làm tình huống của Tô Nhiễm giảm đi, trái lại càng thêm nghiêm trọng. Mỗi ngày cô đều hốt hoảng. Cuối cùng có một ngày cô đập mạnh đầu mình vào góc giường, máu chảy đầy mặt, các y tá sợ đến thét chói tai.
Khi tỉnh lại lần nữa, đầu cô đã quấn đầy băng gạc, bên người cô ngoại trừ Tô Ánh Vân còn có một người khác. Ánh mắt người đó ôn hòa điềm tĩnh nhưng lại tràn đầy an ủi. Thấy cô tỉnh lại, người đó cười, "Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch nữa."
Về sau, cô mới biết người đó tên là Mộ Thừa. Anh là bác sĩ ngoại khoa não. Cô ngẫu nhiên gặp được anh, anh cũng vừa vặn là bác sĩ mà bệnh viện cô ở mới mời về để giao lưu học thuật. Nhưng không ngờ anh lại đồng ý tiếp nhận cô - người bệnh suýt nữa đã đập bể đầu của chính mình. Từ ngày đó, anh liền trở thành bác sĩ của cô.
Sau này nữa, công trình nghiên cứu học thuật của Mộ Thừa kết thúc, chuẩn bị quay lại Paris, anh mong muốn đưa cô đi cùng. Chỉ vì nguyên nhân rất đơn giản, anh là bác sĩ của cô, anh sợ ngày nào đó cô sẽ bế tắc lại đập đầu mình vào giường.
Lòng Tô Ánh Vân lo lắng còn Tô Nhiễm lại bị bức ảnh trẻ con trong ví tiền anh mê hoặc. Mộ Thừa cười nói với cô ảnh chụp là con gái của anh. Tên con gái anh rất có ý nghĩa, gọi là Cách Lạc Băng, tên con anh là do mẹ đặt cho nhưng cuối cùng cô ta lại bỏ rơi con gái của mình.
Tô Nhiễm khẽ vuốt ảnh chụp, cô không hiểu tại sao trên đời lại có một người mẹ nhẫn tâm như vậy.
Mộ Thừa bình thản nói, mẹ của con anh cho rằng đi theo bác sĩ thì không có tương lai, không có tiền đồ.
Khoảnh khắc đó Tô Nhiễm mới hiểu, hóa ra trên đời này không phải chỉ có một mình cô trải qua đau khổ.
Cứ như vậy, trong gần bốn năm thời gian, cô nhìn Mộ Thừa làm như thế nào từ bác sĩ ngoại khoa não đến chuyên gia ngoại khoa não quyền uy trong giới y học. Giá trị con người anh cũng thăng tiến theo con đường anh trải qua. Anh trở thành người đàn ông độc thân hoàng kim trẻ tuổi, có tiền đồ nhất.
Cách Lạc Băng hay là Mộ Cách Lạc Băng hầu như lớn lên bên cạnh cô. Vì cô mất đi con ruột của mình nên cô hết sức cưng chiều cô bé. Chỉ có điều tên cô bé nghe không xuôi tai, Tô Nhiễm gọi thẳng cô bé là Băng Nựu, hơn nữa cô bé lại giống như một nàng búp bê làm từ khối băng, tinh tế hoạt bát, trong sáng đáng yêu.
Tô Nhiễm hay nghĩ. Nếu mẹ Băng Nựu nhìn thấy cô bé nghe lời hiểu chuyện như vậy, cô ta sẽ không ân hận? Nếu mẹ Băng Nựu biết mình từng vứt bỏ một người đàn ông mà ngày hôm nay người đàn ông đó đã trở nên ưu tú đến nhường nào, cô ta sẽ không hối hận?
Cô không biết, chỉ biết từ khi nhìn thấy Băng Nựu, tâm lý và bệnh của cô dường như không cần thuốc cũng khỏi hẳn.
Tô Nhiễm tránh không được tình cảm chân thành anh dành cho mình. Nhiều năm trôi qua, cô rất hiểu sự thay đổi trong tâm tư của anh. Quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân lúc đầu dần dần thay đổi tính chất. "Mộ Thừa, thực ra bao nhiêu năm qua, em thật lòng rất biết ơn anh. Nhưng mà..."
"Anh biết em muốn nói gì. Anh nói rồi, anh nguyện ý chờ em." Mộ Thừa hòa nhã cắt ngang cô, ánh mắt nuông chiều, "Em tỉnh rồi. Vậy nên đi ăn gì đó thôi."
"Em không đói lắm..."
"Đừng quên, anh mới là bác sĩ của em. Nghe lời anh." Anh vỗ nhẹ đầu cô, hệt như anh đang nuông chiều con gái, nói: "Ngày mai, em cần phải nội soi kiểm tra dạ dày." Thấy cô nhíu mày, anh cười nói, "Lần này phải làm kiểm tra."
Tô Nhiễm cười, không thể làm gì khác ngoài gật đầu.
Trên đời luôn có một người như vậy. Nụ cười của anh sưởi ấm bạn, lời nói của anh khiến bạn không thể chống cự, đề nghị của anh làm bạn không đành lòng từ chối. Dù không phải tình nhân nhưng cũng không nỡ đối xử khác với anh. Có lẽ, đây chính là quan hệ giữa cô và Mộ Thừa...chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè.
Người đàn ông trong xe MPV
Chuyện Cách Lạc Băng thích nhất chính là được đi ăn cùng Tô Nhiễm. Ăn xong, tay trái cô bé thường kéo ba, còn tay phải thì kéo Tô Nhiễm, giống như một gia đình ba người. Giây phút này, không có điều gì có thể làm cô bé vui vẻ hơn. Từ nhỏ, cô bé đã không được gặp mẹ nên cô bé khát vọng có mẹ hơn ai hết trên đời. Trong tâm hồn non nớt của cô bé, Tô Nhiễm chính là mẹ của mình.
Thời tiết dễ chịu, rất thích hợp để đi dạo sau khi ăn.
Khả năng đeo bám của Cách Lạc Băng siêu cao, Mộ Thừa không đồng ý cho cô bé ăn ngay đồ lạnh sau khi ăn cơm, chuyện này có lẽ liên quan đến thói quen nghề nghiệp của anh. Nhưng Tô Nhiễm thì không đành lòng nhìn khuôn mặt buồn bã của cô bé, không nói lời nào liền mua hai cây kem thật to. Cách Lạc Băng một cây, cô một cây.
Cô rất thích ăn đồ ngọt.
Tô Nhiễm cười thẹn thùng, lại nhìn anh rồi chợt cười tươi hơn, "Anh còn nói em nữa. Anh xem anh đi."
Mộ Thừa cúi đầu nhìn, không biết góc áo anh dính kem từ lúc nào. Vết bẩn này nhất định là Cách Lạc Băng không cẩn thận làm dính.
"Anh đừng nhúc nhích, để em lau cho, anh cầm kem dùm em." Cô đưa kem cho anh, lấy khăn giấy trong túi, cúi đầu cẩn thận lau vết kem trên góc áo gi