XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342853

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2853 lượt.

m bước ra, đúng lúc nghe thấy, cười cười, "Tôi thấy bảo vệ không cần phải giữ chìa khóa dùm cô nữa đâu nhỉ? Cô Tô, chồng cô cũng từ nước ngoài về rồi, chìa khóa cứ để anh ấy giữ cho tốt đi ạ."
Tô Nhiễm giận trừng to mắt nhìn Lệ Minh Vũ, chồng ư? Đã không phải từ bốn năm trước rồi.
"À, anh Lệ, không phải tôi có ý gì đâu. Anh để bà xã xinh đẹp của mình ở nhà một mình, rồi đi xa nhiều năm, vậy là không được đâu. Lẽ nào anh không sợ mất bà xã sao? Đàn ông ở ngoài kiếm tiền tất nhiên là quan trọng, nhưng cũng phải suy nghĩ đến người nhà của mình." Bảo vệ tưởng rằng hai vợ chồng đang hục hặc với nhau, vội bước lên trước khuyên ngăn.
Anh ta luôn nghĩ Tô Nhiễm độc thân, không ngờ hôm nay lại có một người đàn ông đến đây, tự xưng là chồng của Tô Nhiễm, mới từ nước ngoài trở về, nhìn ngoại hình anh cao lớn lịch sự, vừa nhìn là biết không phải nói dối, cho nên anh ta mới nhiệt tình làm công tác tư tưởng cho hai người.
Tô Nhiễm vừa nghe, tóc tai liền dựng đứng, khốn khổ nuốt nước bọt. Người đàn ông này nhất định là nói gì đó với bảo vệ.
Ngược lại, Lệ Minh Vũ vẫn trầm tĩnh, cười nói: "Chính vì sợ đánh mất bà xã nên tôi mới lập tức trở về."
Cô nhìn anh trân trân, cười khinh bỉ trong lòng, giả bộ thật là giống nha.
Bảo vệ thấy sắc mặt Tô Nhiễm không tốt, càng khẳng định suy đoán của mình đúng, anh ta dẫn Lệ Minh Vũ sang một bên, nói nhỏ: "Anh đã là người kết hôn thì phải đối xử với bà xã tốt vào." Lại đánh giá quần áo của Lệ Minh Vũ từ trên xuống dưới, khẽ cất giọng: "Nhìn anh rất có tiền, nhưng dù sao cũng đừng vì tiền mà bỏ bê bà xã. Tôi thấy anh là người tốt nên mới nhắc anh một câu. Mấy năm qua luôn có một người đàn ông ở cạnh cô Tô đó, bình thường tôi còn thấy anh ta đưa cô Tô về nữa. Anh phải chú ý."
Lệ Minh Vũ mỉm cười gật đầu, ánh mắt dần nổi lên lo lắng.
Tô Nhiễm thấy hai người đứng cách đó không xa thầm thì với nhau. Tính nhẫn nại của cô cũng đã tiêu hao hết, cô im lặng đi lại, cũng không còn hơi sức mà suy nghĩ hợp hay không hợp, cô thò tay vào túi áo vest của Lệ Minh Vũ lục lọi.
Anh thẫn thờ đứng yên tại chỗ, để mặc cô lục lọi.
Sau khi tìm được chìa khóa dự phòng, Tô Nhiễm nặng nề đặt chìa khóa vào tay bảo vệ, gằn từng chữ: "Anh nhớ kỹ, lần sau bất kể người nào muốn anh đưa chìa khóa đều phải hỏi tôi trước một tiếng. Đây là nhà tôi, nhỡ mất đồ hay thiếu gì đó, anh chịu trách nhiệm được không?"
"Nhưng anh ấy là chồng..."
"Trên đời này có rất nhiều sói đội lốt cừu, coi chừng mình bị ăn mà không biết." Giọng Tô Nhiễm chuyển lạnh cắt ngang lời anh ta, nói xong liền xoay người bỏ đi.
"Đây, đây là chuyện gì?" Bảo vệ thấy mình có ý tốt mà không được đền đáp.
Lệ Minh Vũ dõi theo bóng lưng cô, môi anh thoáng cong lên.
Không ngờ cửa hàng lại không mở cửa buôn bán, Guerlain cũng không biết đã đi đâu, Tô Nhiễm hết cách, đành phải mở cửa cho Lệ Minh Vũ vào.
Vốn tưởng có Guerlain ở đây, thì cô sẽ không phải vất vả nhưng không ngờ, bây giờ chỉ còn anh và cô.
Ánh mặt trời chiếu sáng xung quanh cầu thang như một khối vàng vụn.
Lên tới lầu, Tô Nhiễm chỉ vào trong phòng, "Bên trong chính là phòng điều chế hương, nhưng anh ở ngoài được rồi, đừng nên đi vào." Nói xong, cô đẩy cửa ra.
Phòng điều chế hương là nơi chỉ dành cho nhà điều chế hương. Không cho phép nhiều mùi từ bên ngoài xâm nhập vào trong, thứ nhất sẽ làm ô nhiễm nguyên vật liệu, thứ hai sẽ làm xáo trộn mùi.
Lệ Minh Vũ đứng ở cửa, nhìn chung quanh một vòng.
Tông màu trắng tạo nên tổng thể căn phòng, ánh nắng rọi vào như một thiên đường, gần đó có một phòng kính thật to, bên trong bày đủ dụng cụ điều chế hương, máy móc tinh chế, nhìn sơ càng giống một phòng thí nghiệm hóa học.
"Căn phòng này?" Anh nhíu mày.
Tô Nhiễm điềm tĩnh trả lời: "Chúng tôi không phải doanh nghiệp chuyên điều chế nước hoa, tất cả nước hoa đều được làm ra bằng phương pháp thủ công nhất. Vì vậy, không có những thứ tương tự như dây chuyền sản xuất cỡ lớn. Nước hoa trong cửa hàng cũng chỉ điều chế được vài loại, ngay cả \'Midi\' một tháng cũng chỉ điều chế được vài lọ. Cho nên tôi cực kỳ không hiểu \'Midi\' rốt cuộc có cái gì hấp dẫn được anh."






Đòn chí mạng
Thái độ của cô trước sau đều không chịu phối hợp.
Thậm chí phải nói là có chút đối địch.
Lệ Minh Vũ lười biếng nhếch miệng, "Cái hấp dẫn tôi không phải \'Midi\', mà là người điều chế \'Midi\'." Nói xong câu đó, anh liền đi vào phòng.
"Này, anh đừng vô." Trái tim cô bỗng đập mạnh, không biết là vì hành động hay là vì lời nói của anh. Nhưng khi nói lời này ra khỏi miệng thì đã chậm, anh đã đi vào từ lâu, dường như mọi cấm đoán nói với anh đều vô dụng.
Tô Nhiễm lười phản ứng với anh.
"Đây là cái gì?" Lệ Minh Vũ không tiếp tục đề tài này, tiến lên cầm lấy một lọ trên giá. Dung dịch trong lọ đẹp đẽ, rực rỡ vô cùng.
"Là chiết xuất hoa cam vùng Grasse." Cô cẩn thận giựt lại từ tay anh, nhíu mày nói: "Tôi đã nói với anh đừng đụng lung tung mà."
Lệ Minh Vũ dường như bị tính bướng bỉnh nho