Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2851 lượt.

giấu trong lòng, nhưng không thúc giục, chỉ lặng lẽ nhìn cô.
Rất lâu sau, cô ngẩng đầu, "Mộ Thừa, nếu như em nói, muốn anh dẫn em đi, anh sẽ làm như vậy sao?"
"Sẽ." Anh không hề nghĩ ngợi, trả lời dứt khoát, vẻ mặt anh nghiêm túc, "Chỉ cần em nói, anh sẽ làm."
"Nhưng còn sự nghiệp của anh? Nhà của anh ở đây..."
"Anh không quan tâm?" Anh cười nhẹ nhàng như làn gió mát, mơn trớn gương mặt cô, "Em biết rõ anh quan tâm gì nhất mà."
Tô Nhiễm uất ức, khẽ tựa vào ngực anh, ánh mắt cũng sâu xa trống trải, "Cám ơn anh, Mộ Thừa. Cả đời này có thể kết bạn với anh thật tốt." Mộ Thừa dịu dàng, Mộ Thừa quan tâm cô, sao lại là kiểu người theo như lời Lệ Minh Vũ nói chứ?
Mộ Thừa vô thức ôm cô chặt hơn, nói nhỏ: "Tiểu Nhiễm, anh đối với em..."
Nói chưa hết câu, điện thoại trong giỏ đã vang lên, Tô Nhiễm vội cầm lên nghe máy.
"Cô Tô phải không ạ? À, vừa rồi có một anh yêu cầu lấy chìa khóa dự phòng cô để ở phòng bảo vệ. Tôi thấy có gì đó không ổn nên gọi điện báo cô một tiếng." Là bảo vệ khu cô ở. Tô Nhiễm thường hay quên mang chìa khóa nên có lúc cô sẽ tin tưởng giao chìa khóa cho nhân viên nhưng nhiều lúc bởi vì trễ lịch trình định sẵn, cô cũng gửi thêm một chiếc ở phòng bảo vệ. Dù không mang theo chìa khóa xuống lầu, cô vẫn có sẵn chìa khóa dự phòng.
Vì vậy nghe lời này, Tô Nhiễm chợt ngẩn người, "Anh?" Cô nhanh chóng định thần, cười nói, "À, chắc em trai tôi? Không sao đâu." Có lẽ là Tiêu Diệp Lỗi. Anh nói không chừng sẽ về nhà sớm, có thể anh muốn thay quần áo hay gì đó. Cô nghĩ tới anh không có chìa khóa nhà nên liền đồng ý.
Ai dè bảo vệ lại nói, "Không phải em trai cô đâu ạ. Anh ấy nói anh ấy họ Lệ, là chồng của cô...nhìn anh ấy liền biết ngay là người rất tốt."
"Cái gì?" Tô Nhiễm kinh hãi.
————— hoa lệ phân cách tuyến —————
Tô Nhiễm như tên lửa phóng nhanh về nhà, tay cô run rẩy mở cửa phòng. Quả nhiên, cô nhìn thấy Lệ Minh Vũ ngồi trong phòng khách, đùi phải thon dài gác lên chân trái, thấy cô về, anh bỏ tạp chí xuống, cong môi cười.
Cô sắp điên rồi!
Một ngày hai lần bất thình lình xuất hiện trước mặt cô như vậy, trái tim cô sắp chịu không nổi nữa rồi.
"Ai cho anh vào? Đi ra ngoài!" Cô chỉ ra ngoài cửa, đè nén xúc động muốn mắng chửi người khác, bình tĩnh lên tiếng.
Lệ Minh Vũ đứng dậy, bước từng bước về phía cô.
Cô tưởng rằng anh sẽ đi, không ngờ anh lại vươn cánh tay dài của mình vòng trọn qua người cô. Một tiếng vang lên cửa phòng liền đóng lại, nhưng anh chẳng hề có ý buông cô ra, anh giơ cánh tay còn lại chống lên tường sau lưng cô, nhốt thẳng cô vào phạm vi thuộc về anh.
Hết cách trốn tránh.
Mùi hương hổ phách dìu dịu lấp đầy hơi thở của cô.
Tô Nhiễm trợn to hai mắt.
Anh chỉ cười, "Khẩn trương như vậy làm gì? Anh lại chẳng thể ăn em."
"Tôi có thể báo cảnh sát." Cô ngẩng đầu, trừng mắt nhìn anh.
"Được thôi. Anh cũng muốn nghe em nói gì với cảnh sát?" Giọng Lệ Minh Vũ trầm thấp mềm mỏng vô cùng, ánh mắt anh thoáng ấm áp, "Anh cầm chìa khóa quang minh chính đại mà vào, không có ý đồ trộm cướp, cũng không vào phòng với động cơ cưỡng bức. Em đoán cảnh sát tới, họ sẽ giải quyết thế nào đây?"
Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.
Cả người Tô Nhiễm đều bị dồn sát vào tường, không thể tiến lên trước cũng chẳng thể lui về sau. Cuối cùng, cô buộc lòng phải thỏa hiệp, bất đắc dĩ hỏi, "Lệ Minh Vũ, rốt cuộc anh muốn thế nào?"
"Cuối cùng cũng nhớ tên của anh rồi? Anh còn tưởng rằng trong lòng em chỉ còn một mình người làm giải phẫu kia thôi chứ." Lệ Minh Vũ cười, cúi thấp mặt chăm chú nhìn cô, giọng anh nghe cực kỳ thân thiết.
Tô Nhiễm nhìn anh, "Đây là nhà của tôi. Ôn chuyện cũ, tôi và anh đã hết đề tài để ôn. Nếu thảo luận việc công, mời anh đến cửa hàng Guerlain."
Không ngờ anh thả cô ra, ngồi trên sofa lần nữa, trầm thấp nói, "Anh đến chỉ để ôn chuyện cũ." Anh dựa người ra sau, "Rót cho khách chén trà là đạo lý tiếp khách cơ bản nhất."
Cô đi lại, bình tĩnh nhìn anh, "Vừa rồi tôi có nói, tôi và anh đã hết chuyện cũ để nói."
"Em lầm rồi, anh tới đây không phải nói chuyện cũ về em." Lệ Minh Vũ bình thản nhếch miệng, ánh mắt sắc bén lướt chuẩn xác đến phòng dành cho khách, "Nghe nói, em trai em tới ở đây."
Tô Nhiễm chỉ thấy nực cười, xem ra không có chuyện gì về cô giấu được con mắt của anh.
"Phải, chuyện này liên quan gì tới anh?"
"Không có gì, chỉ quan tâm đến chuyện học hành của em trai em thôi. Không biết đêm nay cậu ấy có về được hay không." Anh cười, hời hợt buông lời.
Lòng cô bất giác hoảng sợ, anh có ý gì?
Điện thoại đúng lúc đó đổ chuông, Tô Nhiễm nhìn điện thoại rồi nhìn người đàn ông ngồi trên sofa, sao nụ cười của anh giống như biết trước điện thoại cô chắc chắn sẽ reng vậy?
Cô nén sợ hãi nhấn nút nghe máy, đúng là giọng nói của Tiêu Diệp Lỗi...
"Tô Nhiễm, học phần của tôi nảy sinh vấn đề. Bây giờ đang ở sân bay, tôi phải về kiểm tra ngay. Chị nhớ chú ý sức khỏe của mình."
"Hả? Sao có thể như vậy? Diệp Lỗi..."
"Khoan nói đã, tôi phải qua cổng an ninh rồi. Về tới, tôi sẽ gọi cho chị." Nói xong, b