Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342847
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2847 lượt.
ên kia vội vội vàng vàng cúp máy.
Vô lại!
"Rốt cuộc anh làm gì với Diệp Lỗi?" Tô Nhiễm buông máy, nhắm thẳng vào anh hét to. Cô tức giận tới nỗi đỉnh đầu bốc khói, anh là ma quỷ phải không? Chính là ma quỷ ông trời phái xuống giày vò cô? Cô chỉ muốn trải qua những ngày bình lặng yên ổn, vì sao anh phải xuất hiện? Vì sao anh vừa xuất hiện thì nhiều chuyện lại thành như vậy?
Chuyện này tám mươi phần trăm là liên quan tới anh. Anh vô duyên vô cớ xông vào nhà cô, lại vô duyên vô cớ nhắc tới Tiêu Diệp Lỗi, làm sao mà trùng hợp như vậy?
Lệ Minh vũ nghe vậy liền giả vờ vô tội, hai tay bày ra, khó tin nhìn cô, "Anh làm cái gì?"
Vẫn còn giả bộ?
"Diệp Lỗi nói học phần của cậu ấy xảy ra vấn đề. Một người học ở nước ngoài như cậu ấy làm sao học phần có khả năng nảy sinh chuyện chứ? Có phải anh đã biết trước không? Hay là, chuyện này có liên quan tới anh?" Tô Nhiễm phát bực, giận không thể ném thẳng anh từ cửa sổ xuống.
"Hóa ra là vậy à." Anh tỏ vẻ như mình vừa chợt hiểu ra, rồi tự mình rót nước vào chiếc cốc bên cạnh, hết sức "tốt bụng" nhìn cô nói, "Vào thời điểm mấu chốt này mà xảy ra chuyện rõ là khiến người ta xót xa. Những chuyện đại loại như học phần mà nói, lớn không lớn, nhỏ không nhỏ. Nói không chừng còn ảnh hưởng đến cả việc tốt nghiệp suông sẻ của cậu ấy, cũng nói không chừng khi cậu ấy về tới kiểm tra lại chỉ là một hiểu lầm."
Nói đến đó, anh từ tốn uống nước, rồi bổ sung thêm, "Cuộc đời mà, mọi chuyện xảy ra thực sự rất khó đoán trước, biến cố quá nhiều sẽ khiến con người bất an."
Chiến thắng trong yên lặng
Lời nói thờ ơ nhưng ai có lỗ tai cũng có thể nghe ra ý tứ uy hiếp trong đó. Tô Nhiễm biết chắc chuyện này không thể không liên quan đến anh, cô cứng đờ đứng yên tại chỗ, chăm chú nhìn người đàn ông vẫn đang thong dong trầm tĩnh như cũ ngồi trên sofa, bàn tay nhỏ nhắn bất giác nắm chặt, rồi nhanh chóng buông thỏng ra.
"Diệp Lỗi không có đắc tội với anh." Rất lâu, cô mới thở đều lại được.
Lệ Minh Vũ ngẩng đầu nhìn cô, thần sắc anh đầy dịu dàng, nhìn anh có vẻ ôn hòa trầm lặng vô cùng, "Dĩ nhiên rồi, bốn năm trước anh và em trai em rất hòa hợp với nhau, cậu ấy đương nhiên không đắc tội với anh." Thấy ánh mắt cô trở nên không vui, anh cố ý cười, "Em sao vậy? Không phải em thật sự nghĩ chuyện học phần này liên quan đến anh đấy chứ? Là cậu ấy học không giỏi, sao lại liên quan đến người khác được em?"
Tô Nhiễm nổi cáu.
Lệ Minh Vũ không trả lời nguồn gốc của bức tranh này, đôi mắt đen thẳm lóe sáng, như một vòng xoáy kỳ lạ khiến người khác không cách nào đoán ra.
"Từ nhỏ thầy cô đã dạy chúng ta, nhặt được của rơi, phải trả lại cho người bị mất. Vậy em nói thử xem, bức tranh này anh phải giải quyết như thế nào đây? Chờ có cơ hội trả cho Băng Nựu?" Anh khiêm tốn hỏi ý kiến Tô Nhiễm, dáng vẻ ưu buồn nhưng tàn ác, "Hay là anh đưa thẳng cho người làm giải phẫu kia?"
"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Tô Nhiễm không nhịn được nữa, căm tức hỏi anh. Mọi khẩn trương, lo lắng và sợ hãi trong lòng cô đã sớm thành oán hận, bùng phát hết lên người anh.
So với kích động của cô, Lệ Minh Vũ vẫn trầm tĩnh như thường. Anh dường như lười trả lời câu hỏi của cô, uống một hớp nước rồi đặt xuống, tác phong của anh thư thái như đã nắm hết mọi tự tin trong tay mình từ lâu.
Trong không khí, lủi động hai luồng khí chênh lệch, như lửa chạm nước, rồi lại như khí nóng đập vào khí lạnh. Cô dùng chiêu Giáng Long thập bát chưởng, còn anh chỉ tỉnh bơ đỡ bằng một chiêu Thái cực, đánh cho lửa giận của cô bức ngược vào trong, lấy nhu chế cương.
Tô Nhiễm nhanh chóng bình tĩnh, ầm ĩ dù sao cũng không giải quyết được vấn đề. Cô càng sốt ruột, càng chứng minh mình có nhược điểm để anh nắm bắt. Cô thầm hít sâu một hơi, đợi tâm tình bình ổn trở lại, cô bình thản nói, "Nhờ anh sau này đừng quấy rối Diệp Lỗi hay những người khác bên cạnh tôi."
Thái độ của cô làm Lệ Minh Vũ hài hòng, môi anh thoáng cong lên, anh đứng dậy, vóc người cao lớn hầu như che khuất ánh sáng đằng sau anh. Đôi mắt Tô Nhiễm hơi thơ thẫn, vô thức lui về sau một bước.
"Dẫn tôi đến nơi em điều chế hương tham quan." Anh bất ngờ nói.
Tô Nhiễm sửng sốt, liền cau mày, "Anh có ý gì?"
"Tôi là nhà đầu tư \'Midi\', đương nhiên muốn hiểu rõ quá trình điều chế nước hoa này rồi." Giọng nói Lệ Minh Vũ vẫn rất nhẹ nhàng, giống như đang đòi hỏi yêu cầu đơn giản như chuyện cơm nước thường ngày. "Nước hoa này cần cải tiến. Đừng quên, chúng ta chỉ mới ký thỏa thuận, còn hợp đồng chính thức vẫn chưa ký."
Tô Nhiễm nhìn anh chằm chằm. Nếu chỉ là chuyện riêng của một mình, chắc chắn cô sẽ không nói tiếng nào mà đuổi anh ra khỏi cửa. Nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng khốn khổ của Guerlain, cô đành phải thôi, cố nén bực dọc xuống rồi cầm lấy giỏ xách.
Thang máy từ tầng ba mươi từ từ đi xuống, ở nơi này có khá nhiều hộ gia đình nên trên đường đi xuống, thang máy thường hay dừng đi dừng lại, lãng phí kha khá thời gian.
Trong thang máy, Tô Nhiễm đứng ở một bên cách xa Lệ Mi