Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342865

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.

chính trị không ai không biết hoạt động ngầm đằng sau ông ta? Ông ta khác với Hòa Tấn Bằng. Hòa Tấn Bằng chết chỉ ảnh hưởng đến lợi ích của vài người trong thương hội. Nhưng một khi bắt được nhược điểm của bộ trưởng Hạ, chẳng khác nào nhúng tay vào bùn. Đến lúc đó, người có liên quan đến không chỉ đơn giản là trong giới chính trị, mà có thể là cả hai giới chính trị và kinh doanh.
Đồng Hựu không vì sao anh lại chán sống như vậy.
Lệ Minh Vũ châm một điếu thuốc, hút một hơi rồi thản nhiên nói: "Đã ngồi ở vị trí này, mấy ai có thể toàn thân rút lui? Tôi nhớ kỹ ban đầu khi Giả Ny đề xướng một cuộc cải cách, kết quả thì sao? Chính vì thông đồng với nhiều người, nên cuộc sống chẳng thú vị gì. Cuộc sống nhàn nhã quá cũng không tốt, thôi thì thêm ít sóng gió coi như điều chỉnh cuộc sống giúp họ."
Đồng Hựu nghe vậy, càng thêm lo lắng, lắc đầu không tán thành, "Bộ trưởng, dù cho anh không nghĩ đến bản thân, vậy còn ba mẹ người thân của anh thì sao?"
Lệ Minh Vũ trầm tư.
Mãi lâu sau, anh nói: "Ba tôi từng nói, người làm quan thì phải đứng trên chức vị của mình mà làm đúng trách nhiệm và nghĩa vụ. Nếu không thì suốt cuộc đời ngắn ngủi này, chỉ biết sống trong tiếc nuối."
Đồng Hựu cau chặt mày, làm sao anh không hiểu tính cách của Lệ Minh Vũ chứ. Thế nhưng...
"Cáo già đã phát hiện, vậy muốn tìm lỗ hỏng của ông ta ở Pháp sẽ rất gay go. Chúng ta chỉ có thể xoay đầu súng mà thăm dò." Lệ Minh Vũ hít sâu một hơi thuốc, khói thuốc mờ nhạt lan tỏa, đôi mắt anh kiên quyết đến dọa người.
"Dạ. Bộ trưởng, em sẽ sắp xếp tất cả." Đồng Hựu không dám hỏi thêm, chỉ biết nghe theo lệnh.
Đúng lúc này, điện thoại đổ chuông. Đồng Hựu tưởng rằng đó là điện thoại như mọi khi, định tiến lên nghe nhưng lại nghe Lệ Minh Vụ bình thản nói, "Cậu ra ngoài trước đi."
Đồng Hựu sửng sốt, gật đầu rồi đi ra ngoài. Khi đóng cửa, anh vô tình thấy Lệ Minh Vũ cầm một chiếc điện thoại khác...
Điện thoại liên tục chớp đèn, tên hiển thị trên màn hình làm Lệ Minh Vũ không kìm được mà cong môi cười.
Thành phố về đêm, Tô Nhiễm dựa người vào cửa sổ sát sàn, dưới chân cô là xe cộ qua lại rộn rịp, ánh đèn thắp sáng cảnh đêm trong thành phố. Trên cửa kính ánh lên đôi mắt cô đơn của cô. Không biết cô đã do dự bao lâu mới quyết định gọi điện cho Lệ Minh Vũ. Khi điện thoại đổ chuông, từng tiếng như dao nhỏ đâm vào tim cô. Nếu như có thể, cô không bao giờ muốn gọi vào dãy số này. Cô có thể tưởng ra được vẻ mặt đắc ý đến nhường nào khi anh nhận được cuộc điện thoại này.
Nhanh chóng điện thoại từ một nơi khác được nghe máy, trái tim cô cũng đập mạnh một nhịp.
"Cuối cùng em cũng chịu gọi vào số này rồi." Trong căn phòng yên tĩnh, giọng anh trầm ấm thông qua điện thoại càng thêm mê người.
Tô Nhiễm cắn môi, lòng cô đau đớn, cố nén lửa giận, bình thản cất giọng, "Anh Lệ, tôi muốn...nói chuyện liên quan đến \'Midi\' với anh."
"Được." Anh mỉm cười.
Tô Nhiễm thoáng lúng túng, nhìn bóng đêm bên ngoài cửa sổ. Cánh môi cô gần như đã bị cô cắn nát, cô không lên tiếng, đầu dây bên kia cũng không nói gì, như đang chờ cô chủ động mở miệng. Trong lúc nhất thời, không khí trầm mặc đến dọa người.
Hồi lâu sau, cô cất giọng phá vỡ yên lặng, "Vậy...sáng mai tôi đi..."
"Bây giờ." Anh thản nhiên nói ra hai chữ.
"Hoặc là tới ngay phòng làm việc của tôi, hoặc là ngừng ngay việc hợp tác. Em chọn đi." Giọng nói Lệ Minh Vũ từ tốn, thậm chí nghe dịu dàng vô cùng, nhưng lại như ngầm uy hiếp.
"Cái gì?" Tô Nhiễm cả kinh.
"Anh Lệ, bây giờ đã khuya rồi. Chúng ta có thể bàn chuyện hợp tác vào ngày mai được không?" Lòng Tô Nhiễm nghĩ ra điều gì đó, nhưng rồi cô nhanh chóng phủ định.
Một chỗ khác cúi đầu cười, "Khuya ư? Đêm chỉ vừa mới bắt đầu. Tôi cho em ba mươi phút. Tới hay không là tùy em."
Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút.
Trên cửa kính, sắc mặt Tô Nhiễm tái nhợt. Điện thoại di động từ tay rớt xuống, cô hít thở dần dồn dập. Cả người cô vô lực, ịn trán lên cửa sổ, bất an trong lòng càng lúc càng lan rộng.
Qua rất lâu sau, cô mới định thần lại, nhìn đồng hồ trên tường, tay cô run rẩy, cô từ từ đứng dậy...






Biến hóa khó lường
Màn đêm đen sẫm đến đáng sợ, từng chấm nhỏ xa xăm nơi chân trời dường như cũng bị mây đen che lấp. Trên mặt đất chỉ còn vô số ánh đèn rực rỡ như đệm thêm hốt hoảng vào lòng Tô Nhiễm.
Taxi dừng trước một tòa cao ốc chọc trời bằng kính và thép, Tô Nhiễm không xuống xe ngay, ánh đèn sáng ngời rọi qua cửa sổ, lẳng lặng chiếu lên gương mặt cô. Tài xế taxi thấy cô ngồi lâu mà vẫn chưa xuống xe, liền nhìn cô qua kính chiếu hậu. Sắc mặt cô nhìn tái nhợt, càng thêm xót xa dưới ánh sáng lờ mờ.
Ngoài cửa xe là cảnh đêm Paris phồn hoa, đôi mắt to của cô vô hồn trống trải như một linh hồn đơn độc không nơi nương tựa. Mãi lâu sau, cô cầm điện thoại lên xem giờ, từng giây từng giây lướt qua thật nhanh như muốn nhắc nhở cô phải đi làm điều gì đó.
Tay cô đè giữ cửa xe, vô thức nắm chặt rồi lại bất đắc dĩ thả ra. Càng đến gần cô cà


Pair of Vintage Old School Fru