pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.

>Câu nói cuối cùng như tảng đá khổng lồ giáng mạnh vào ngực cô. Ánh mắt cô chấn động, cố nén sợ hãi, cô lạnh lùng cất giọng, "Hình như anh càng lúc càng đi xa trọng tâm câu chuyện."
Thái độ của cô chẳng làm anh giận. Lệ Minh Vũ chỉ cong môi cười khó đoán, trầm giọng nói, "Được thôi. Chúng ta quay về chủ đề vừa rồi. Nếu như tôi nói, thái độ hiện tại của em không cách nào giành được sự hợp tác của tôi thì sao?"
Tô Nhiễm cau chặt mày, cô nhìn anh rất lâu rồi đứng dậy, không nói lời nói liền cầm giỏ xách đi về phía cửa.
Xem như cô đã hiểu. Tối khuya anh gọi cô tới đây, chẳng qua chỉ để trêu đùa. Người đàn ông này căn bản không có ý hợp tác. Từ đầu tới cuối chỉ muốn đùa giỡn cô và Guerlain, giống mèo vờn chuột đầy ác ý và nghiền ngẫm.
Lệ Minh Vũ ngồi trên ghế da, cả người anh vẫn từ tốn biếng nhác như trước, khóe miệng anh trước sau đều cong lên. Ngay khi cô vừa đụng tay tới cửa...
"Tâm tình hiện tại của Tiêu Diệp Lỗi không biết thế nào? Em đoán bây giờ cậu ta đang ngồi trên máy bay, không biết tâm trạng có hoảng loạn hay không? Hay là cậu ta quá lo lắng chuyện học phần của mình xảy ra vấn đề, suốt đường đi đều phải cầu nguyện chuyện này chỉ là hiểu lầm." Phía sau, giọng nói đàn ông chậm rãi vang lên, ưu mỹ như màn đêm tao nhã.
Bàn tay chạm vào cửa chợt cứng đờ. Tô Nhiễm dừng lại, cả người thơ thẫn đứng yên tại chỗ.
Thấy cô dừng bước, anh cong môi cười thỏa mãn, mở miệng lần nữa, "Tôi rất thích đứa trẻ đó. Em nói thử xem, khi tôi mang bức tranh trả lại, con bé có vui hay không? Có thể còn quấn quýt lấy tôi, muốn tôi kể chuyện liên quan đến ba con bé."
Tô Nhiễm bỗng xoay người, giận dữ mở to mắt nhìn anh.
Nụ cười trên môi Lệ Minh Vũ càng tươi, anh nhướn người về trước, chống tay lên bàn, ngón tay thon dài đan vào nhau, còn ngón cái thì vuốt nhẹ cằm mình, nhìn cô không chớp mắt, "Em biết Guerlain vừa nhận được điện thoại của chồng mình không? Người đàn ông đó quyết định để tòa phán quyết quyền nuôi con."
Cái gì?
Tô Nhiễm sửng sốt, vừa nhận được điện thoại? Người đàn ông này vì sao lại có thể nắm rõ như vậy? Cô khó tin nhìn anh, ánh mắt kinh hãi như vừa gặp phải quỷ.
"Loại chuyện kiện cáo kiểu này sẽ bắt đầu thẩm tra xử lý trong vòng một tuần nữa. Em đoán đến lúc đó Guerlain có nhận được quyền nuôi con hay không?" Anh cười nhẹ, ngữ điệu của anh bao giờ cũng bình thản như đã định liệu được mọi việc.
"Anh có ý gì?" Tô Nhiễm sắp bị anh dày vò đến điên rồi. Cô siết tay lại, oán hận cắn chặt răng.
Lệ Minh Vũ trầm ngâm nhìn cô, "Với bản lĩnh của em, muốn được đầu tư không phải là khó. Nhưng với quy mô nhỏ như cửa hàng của bọn em mà trong vòng một tuần ngắn ngủi tìm kiếm đầu tư, thì chuyện này đã khó lại càng khó hơn." Anh phân tích rõ ràng, nhấn mạnh từng chữ, "Em cho rằng, em có thể giúp Guerlain giành được quyền nuôi con, vậy tỷ lệ thành công là bao nhiêu, hở?"
Từng chữ từng lời của anh đều lộ rõ uy hiếp, chân thực đến tàn nhẫn.
Nhìn bộ dáng của anh, ngực Tô Nhiễm càng buồn phiền, cô lạnh lùng nói, "Đêm nay anh gọi tôi tới, chẳng qua chỉ là muốn tôi mở miệng cầu xin anh."
Lệ Minh Vũ khẽ cười, "Không được ư?"
Ánh mắt cô đầy tức giận, nhưng vẫn cố gắng nhịn xuống. Cô không hiểu người đàn ông này, vì vậy cô không rõ rốt cuộc anh có thể làm chuyện hại tới những người bên cạnh cô thật hay không, nhưng trời sinh đàn ông hay thích ra vẻ gia trưởng, nhất là người đàn ông ngồi ở địa vị cao như anh, chắc hẳn loại khát khao này sẽ càng mãnh liệt. Vậy thì thủ đoạn giúp anh thu hoạch được thành công đương nhiên sẽ tàn nhẫn hơn người bình thường.
Vì lẽ đó, cô không dám đánh cuộc. Nếu chỉ là một mình cô, cô sẵn sàng liều mình.
Chỉ tiếc, con người không thể chỉ sống vì bản thân.
Cộ chợt nghẹt thở. Cô chỉ muốn sống yên ổn, sống yên ổn cách xa anh, nhưng vì cái gì mà tâm nguyện đơn giản như vậy lại không thể thực hiện?
Một lúc lâu sau...
"Họ vô tội, anh không thể nhắm vào họ." Cô đè nén giọng nói run rẩy của mình, nhìn anh gằn từng chữ.
Lệ Minh Vũ ra vẻ trầm tư. Hồi lâu sau, anh tỏ ra vô tội chối bỏ lý do của cô, "Nhắm vào họ?" Ánh mắt anh sâu thẳm đầy mạnh mẽ, "Em sai rồi, tôi chỉ nhắm vào một mình em."
"Anh rốt cuộc muốn làm gì?" Tô Nhiễm hơi đề cao giọng nói của mình, "Nếu như anh chỉ muốn trêu đùa tôi, vậy chúc mừng anh, anh thành công rồi."
Lệ Minh Vũ dựa người ra sau, ngữ khí chuyển lạnh, ánh mắt anh nhìn cô chứa đầy tình cảm khó nói thành lời, "Em qua đây."
Chân Tô Nhiễm cảm thấy nặng nề, cô cau mày nhìn anh trân trân như đang nhìn mãnh hổ dã thú.
"Qua đây." Anh lập lại lần nữa, khi giọng nói cất lên, anh chợt bật cười, "Em vẫn như bốn năm trước, đều thích để tôi lặp lại lời của mình."
Cô không muốn nghe anh nhắc lại chuyện của bốn năm trước. Tô Nhiễm cắn môi, tiến lại rồi dừng trước bàn làm việc.
Lệ Minh Vũ bất mãn nhíu mày, "Gần một chút. Đến bên cạnh tôi."
Quá đáng lắm!
Nếu ánh mắt có thể giết người, vậy Lệ Minh Vũ tuyệt đối có thể chết trên hàng vạn lần dưới ánh mắt của Tô Nhiễm.
Anh ung dung thản nhiên nhìn cô, dường như đang c