Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2866 lượt.

ng khó thở.
Cô đẩy cửa đi vào.
"Đóng cửa lại." Lệ Minh Vũ ngồi bên bàn làm việc vẫn đang vùi đầu vào tài liệu, không màng ngẩng đầu tựa như đã sớm đoán ra cô nhất định sẽ đến. Giọng anh trầm thấp nồng đậm ra lệnh, "Ngồi tạm trên sofa kia một lát."
Tô Nhiễm đi thẳng tới sofa, chọn chỗ cách xa anh nhất rồi ngồi xuống. Cô hơi nghiêng người dựa sát vào tay vịn, ánh mắt cô nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh.
Từ ngày cô biết anh đến giờ, hoàn cảnh xung quanh anh vẫn luôn là sắc tối. Cô không biết anh thích màu này, hay có thể giải thích rằng màu tối đã trở thành thói quen của anh. Lòng người là phức tạp nhất. Thói quen là cái gì đó rất phức tạp, nó ăn sâu vào mỗi một chi tiết trong sinh hoạt của bạn, để tâm lý bạn từ không quen của thuở ban đầu dần thay đổi, mãi đến tận khi bạn hoàn toàn khuất phục trước nó.
Chính vì vậy, khi con người không cam lòng vứt bỏ hay quên đi một sự việc hoặc con người nào đó, đều là do thói quen quấy phá.
Trong phòng làm việc trầm lặng vô cùng. Tô Nhiễm luôn mãi chờ anh anh lên tiếng, nhưng dường như tài liệu trên tay anh có sức hút còn hơn cả cô.
Tô Nhiễm chỉ cảm thấy lúng túng, lòng cô ít nhiều cũng thấy đây chính là một kiểu trêu đùa của anh. Anh gọi cô tới đây nhưng lại không nói lời nào mà ngồi ở đó xem tài liệu. Rốt cuộc, anh muốn làm gì?
Cô bất giác ngẩng đầu nhìn anh. Phía sau anh là cửa sổ sát sàn rộng lớn. Cảnh đêm Paris lấp lánh ngoài cửa sổ. Anh chọn khu vực đẹp nhất trong nội thành Paris để đặt trụ sở văn phòng, nhưng lại không có tâm trạng ngắm nhìn cảnh đẹp. Cô thật sự không hiểu suy nghĩ của anh.
Ánh sáng mờ nhạt trong phòng phác họa đường nét gương mặt anh thêm rõ ràng, mày kiếm đen dày cương nghị cùng đôi mắt hẹp dài sâu thẳm đầy cương quyết, vầng trán lạnh lùng mà nghiêm nghị, gây cho người khác cảm giác thần bí cùng thâm sâu khó dò. Nhất là vào ban đêm như thế này.
Áo sơmi đen vừa vặn làm anh càng thêm cao quý. Tuy đã từng kết hôn rồi ly hôn với anh, nhưng Tô Nhiễm đành phải thừa nhận, điều kiện của anh thật sự rất đáng để nhiều phụ nữ phải dòm ngó. Anh lúc này không giống lắm với hình tượng nghiêm túc thường ngày. Áo sơmi với hai cúc trước ngực không cài lộ ra đường nét gợi cảm nơi cổ và xương quai xanh, còn loáng thoáng hiện lên vòm ngực rắn chắc, trưởng thành nhưng đầy phóng khoáng.
Âm thanh lật từng trang tài liệu làm Tô Nhiễm hơi giật mình. Cô vội vàng cụp mắt, hàng mi dài che lấp nỗi buồn trong mắt. Người đàn ông này rất nguy hiểm, cần phải cẩn thận mới được. Đang trầm ngâm, một giọng nói trầm thấp hồn hậu nhưng tràn đầy ngữ khí trêu tức vọng đến, "Là em có chuyện nhờ tôi, sao gặp tôi em lại không nói?"
Tô Nhiễm ngẩng đầu thì thấy anh buông văn kiện xuống, cả người dựa vào ghế, cong môi nhìn cô. Ánh mắt anh đen kịt như màn đêm ngoài cửa sổ. Cô thầm chuẩn bị trong lòng rồi khẽ lên tiếng: "Ước nguyện ban đầu khi tôi điều chế \'Midi\' không phải để kiếm tiền. Lúc trước, anh Lệ xem trọng nước hoa này nên chất lượng thế nào tôi nghĩ anh hiểu rất rõ. Còn chuyện hàng mẫu không qua được xát duyệt là vấn đề xảy ra ở khâu đóng gói. Guerlain rất coi trọng việc hợp tác này. Chị ấy nhất định sẽ dồn hết sức lực làm tốt chuyện này. Vì vậy, mong anh Lệ có thể suy nghĩ lại chuyện hợp tác lần nữa."
Nói một hơi một hồi những lời này, cô lặng lẽ nhìn anh. Kỳ thực, cô cũng chỉ muốn nói bao nhiêu đây. Không phải cô không muốn giúp Guerlain giành được khoản đầu tư này, nhưng thật sự mỗi khi cô đối mặt với anh. Cô đột nhiên phát hiện mình không có gì để nói, cô chỉ muốn trốn chạy càng xa càng tốt.
Nghe xong, Lệ Minh Vũ cong môi cười nhạt đầy thích thú, "Nói vậy từ đầu đến cuối em không hề hứng thú với chuyện hợp tác này?"
"Phải." Cô không chút nào che giấu ý nghĩ trong lòng.
"Tại sao?" Anh hơi cau mày.
"Bởi vì hứng thú của tôi chỉ là \'Midi\'."
Lệ Minh Vũ khẽ cười, tay anh day nhẹ trán, "Em toàn dùng thái độ này để bàn bạc chuyện hợp tác à?" Nếu đổi lại là nhà đầu tư khác thì thái độ của em đã dọa đối phương bỏ chạy từ lâu rồi."
Tô Nhiễm sửa tư thế ngồi, dựa thẳng người vào sofa, rồi nhìn anh cười nhạt, "Nếu đổi lại là nhà đầu tư khác, tôi nghĩ thái độ của tôi sẽ tốt hơn rất nhiều."
"Ồ?" Lệ Minh Vũ nghe xong càng thêm thích thú, "Nói vậy, nguyên nhân làm em không thấy hứng thú với việc hợp tác này chỉ là vì tôi? Hay nói cách khác..." Anh nhìn cô chăm chú, ánh mắt thoáng cười nhạo, "Chẳng qua là em sợ tôi gần gũi em, cho nên em muốn tránh xa tôi, đúng không?"
Anh thờ ơ buông lời nhưng lại như mũi khoan tiến vào nơi sâu thẳm trong lòng Tô Nhiễm. Cô thoáng run rẩy, khẽ nhếch miệng cười nhạt như làn gió mát, "Anh Lệ, trí tưởng tượng của anh thật sự phong phú vô cùng."
"Từ khi gặp nhau đến giờ, em luôn miệng gọi anh Lệ, vậy em muốn chứng minh điều gì?" Thần sắc anh nổi lên ý cười thản nhiên, ánh mắt lại sắc bén như dao, "Muốn chứng minh với tôi sau khi ly hôn em sống tốt cỡ nào. Hay là muốn quên đi quãng thời gian em trải qua cùng tôi để làm lại từ đầu, vui vẻ với người đàn ông khác. Hay lại là...em sợ yêu tôi lần nữa?"


Pair of Vintage Old School Fru