XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.

lại tiếp tục áp gần cô, vóc người cường tráng cúi thấp xuống, khuôn mặt cương nghị gần như dán sát vào gương mặt cô.
Tô Nhiễm rất muốn bình tĩnh nhưng toàn thân run rẩy đã bán đứng cô. Đôi môi đỏ mọng thở gấp, mềm mại khiến người khác say mê. Lệ Minh Vũ cười nhẹ, gò má anh vùi vào cổ cô, hít một hơi thật sâu. Hương thơm chỉ thuộc riêng về cô chui thẳng vào lòng anh.
Hương thơm đó như dòng nước ấm, sưởi ấm đôi mắt anh.
Ngay khi cô cho rằng anh sẽ cậy mạnh chiếm hữu cô, anh lại bất ngờ thả cô, nhưng hai tay vẫn không rời khỏi bàn làm việc.
Tô Nhiễm cảnh giác nhìn anh, bất giác nuốt nước bọt.
Ngón tay thô ráp của Lệ Minh Vũ nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô. Ánh mắt anh thoáng dịu dàng, giọng nói khàn đục như đang kiềm nén cảm xúc sắp bùng nổ nào đó. "Cô bé, đừng quên, em đang cầu xin tôi. Cứ trốn tránh như vậy chỉ khiến người ta sinh chán ghét."
Ngón cái anh lại chuyển xuống bờ môi căng mọng, nhẹ nhàng giày vò như hưởng thụ sự mềm mại của cô.
Tô Nhiễm cảm giác ngón tay anh càng lúc càng nóng, đôi mắt anh chợt sâu thẳm hơn nhìn cô chăm chú, khiến cô càng thêm căng thẳng. Bờ môi run rẩy nhuộm đầy hơi thở của anh, giọng nói anh trầm khàn làm cô thấy hổ thẹn.
Sau đó, Lệ Minh Vũ không hề động vào cô, anh chỉ im lặng nhìn cô, như đang chờ đợi cô chủ động.
Tô Nhiễm hiểu rõ anh muốn đánh thẳng vào niềm kiêu hãnh của cô.
Tuy cô không rõ vì sao anh muốn làm như vậy, cũng không rõ vì sao anh phải nhục nhã cô như vậy, nhưng cô rõ một điều, chính là đêm nay cô trốn không thoát.
Nước mắt lưng tròng nhưng trước sau cô vẫn không chịu thua để nó chảy xuống. Cô gắng hết sức chịu đựng. So với bốn năm trước, bốn năm sau cô càng sợ anh hơn. Anh làm sao có thể bức cô như vậy?
"Anh dựa vào cái gì mà làm vậy? Bốn năm trước là anh chủ động ly hôn, người phụ bạc đoạn hôn nhân và tình cảm này là anh, không phải tôi. Anh dựa vào cái gì mà làm vậy với tôi? Dựa vào cái gì mà bức tôi?" Tô Nhiễm không chịu đựng được nữa, hét to với anh.
Anh vẫn không phản ứng, so với kích động của cô, anh càng thêm trầm ổn tự tin, yên ổn nhìn cô, "Rốt cuộc cũng dám nói đến chuyện bốn năm trước rồi?" Thấy mắt cô ươn ướt, anh nâng nhẹ cầm cô, nhấn mạnh từng chữ, "Dựa vào tôi đột nhiên thấy hứng thú với em." Bàn tay đang nắm cằm cô hơi tăng lực, dường như làm đau cô, cô bỗng cau mày.
Ánh mắt Lệ Minh Vũ sa sầm. Trong đầu anh lại hiện lên hình bóng của một người khác, hình bóng đó chồng chất lên Tô Nhiễm ở trước mặt, khiến ánh mắt anh vốn trầm tĩnh nhanh chóng chuyển thành lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Đương nhiên, em có thể đi ngay bây giờ. Chỉ có điều em đừng hối hận." Giọng anh lạnh đến dọa người.
Trái tim Tô Nhiễm hoàn toàn nguội lạnh, cô hất bàn tay đang nắm cằm mình ra, nhìn anh gằn từng chữ: "Được, không phải là anh muốn thân thể này sao? Tôi cho anh nhưng mời anh nhớ kỹ. Tôi khinh thường anh, chán ghét anh. Cả đời! Vĩnh viễn!" Giọng nói cô run run mà bén nhọn, nói ra những lời này nước mắt cô cuối cùng cũng lăn dài. Ngón tay cô run rẩy di chuyển đến trước cổ áo mình, cởi từng cúc từng cúc...






Đằng sau là cô đơn trống trải
Cúc sơmi bung ra để lộ khoảng da trắng nõn, ánh vào tầm mắt anh như một khối ngọc hoàn mỹ.
Tay Tô Nhiễm chậm chạp cởi cúc, nước mắt giọt trước giọt sau không ngừng lăn dài trên má, rồi chảy xuống đầu ngón tay.
Suốt quá trình, Lệ Minh Vũ đều im lặng nhìn cô, nhìn cô cởi từng cúc từng cúc áo trên người, nhìn từng giọt từng giọt nước mắt chảy xuống, đọng vào nơi sâu thẳm lòng anh, ngưng tụ thành tình cảm khó nói nên lời. Ánh mắt trầm tĩnh dần trở nên tan rã chần chờ.
Tô Nhiễm không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được anh không hề chớp mắt mà nhìn cô. Mắt anh như ngọn lửa nóng bỏng, dù không tiếp xúc chỉ lẳng lặng nhìn như vậy, cũng đủ khiến cô không thể lánh thân, hết đường trốn chạy.
Lát sau, Tô Nhiễm không nhịn được mở to mắt thì hoảng sợ phát hiện gò má anh ở rất gần cô, gần đến nỗi cô có thể thấy trọn vẹn đáy mắt đen thẳm như mực tàu, lại như màn đêm mờ mịt đang nhìn cô chăm chú, làm sinh sôi một loại cảm giác khiến cô vừa sợ hãi vừa xa lạ.
Tuy cô không hiểu anh, nhưng cô biết, cô không phối hợp làm anh không vui, có lẽ, anh muốn dù cho cô không thuận theo cũng phải phối hợp, dù cho không phối hợp cũng không được né tránh.
Tay cô nắm chặt dần thả lỏng, nước mắt vẫn đọng lại nơi khóe mắt. Mãi đến khi...
Một nụ hôn dịu dàng rơi xuống trán cô, lực rất nhẹ, nhẹ như lông vũ ấm áp lướt qua vầng trán, rung động đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim. Giọng nói đầy từ tính vang lên từ đỉnh đầu cô. "Cái tôi muốn em làm, không phải là chuyện này."
Đôi mắt rươm rướm nước mở to, Tô Nhiễm nghĩ bản thân mình nghe lầm rồi. Cô nhướn mắt nhìn, đôi mắt anh vẫn trầm tĩnh như mọi khi. Nhưng ngay khoảnh khắc vừa rồi, cô dường như bắt được điều gì đó, vừa như nổi đau nói không nên lời, vừa như cười giễu chính mình. Tóm lại cụ thể là gì, cô không dám tùy tiện kết luận.
Tay Lệ Minh Vũ ôm nhẹ lấy gáy cô, khiến cả người cô áp