Người Yêu Ngốc Nghếch Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Ân Tầm
Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015
Lượt xem: 1342905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2905 lượt.
ùng.
Tô Nhiễm dù có ngốc hơn cũng cảm nhận được ánh mắt anh thay đổi. Cô chợt ý thức nguy hiểm như thủy triều bất ngờ kéo đến. Lúc này cô mới nhận ra người đàn ông này chẳng qua chỉ muốn dụ cô lên xe, căn bản sẽ không nói tình hình liên quan đến Hòa Vy với cô.
Xoay người mở cửa xe, cô lại nghe thấy một tiếng "cạch", cửa xe liền khóa chặt.
"Anh..." Cô tuyệt vọng quay đầu, trừng to mắt nhìn anh, "Mở cửa, tôi muốn xuống xe." Sự việc ở Paris lặp lại lần nữa.
Lệ Minh Vũ từ từ áp sát người gần cô, tay anh giữ chặt cô vào ghế ngồi, đôi môi anh dâng đầy ngụ ý, đôi mắt đen thẳm của anh vẫn trầm tĩnh, trầm tĩnh khiến cô bất an.
"Cô bé đơn thuần. Không ngờ em lại dám lên xe tôi." Anh trầm giọng, ngữ điệu ấm áp, xa xôi mà hoài niệm. Tay anh yêu thương khẽ vuốt ve gò má cô, rồi phác họa theo bờ môi cô, ánh mắt càng thêm tối thẳm, yết hầu của anh chuyển động.
Tô Nhiễm thoát không khỏi anh, lại chẳng muốn trông thấy đôi mắt đáng sợ của anh, cô nhắm chặt mắt, hàng mi dài rủ về phía gò má vô ý run rẩy, càng thêm rung động lòng người.
Anh vẫn không làm gì, lẳng lặng nhìn gương mặt cô.
Trái tim Tô Nhiễm căng chặt, thấy hồi lâu anh vẫn không động tĩnh, cô len lén mở mắt nhìn, lông tơ cô lại bất giác dựng đứng. Thấy anh vẫn luôn nhìn mình như cũ, cô vội vàng đóng chặt hai mắt, còn tim cô như sắp bật ra khỏi lồng ngực.
Điệu bộ của cô rơi vào tầm mắt anh, ý cười dịu nhẹ dần thay thế trêu cợt. Ánh mắt anh cũng chuyển sang dịu dàng nhưng cô lại không nhìn thấy. Anh không nén nổi tình cảm liền cúi đầu, môi anh chạm lên môi cô.
Mềm mại và hương thơm quen thuộc dẫn dắt rung động to lớn nhất nơi lòng anh. Tay anh vòng ôm eo cô, nụ hôn bất giác sâu hơn.
"Ưm..." Tô Nhiễm đột nhiên mở to hai mắt, nhưng lại bị anh mạnh mẽ cạy môi, chiếc lưỡi nhuộm đầy mùi hương thuộc về anh lùa vào miệng cô. Tất cả đều ngoài sức tưởng tượng của cô. Cô không ngờ anh sẽ...
Cơ thể đàn ông rắn chắc dán vào người cô, truyền nhiệt độ thuộc riêng về bản thân anh sang cô. Hơi thở thành thục càng không ngừng vây quanh cô, cái ôm ấm áp phủ chặt lấy cô, càng lúc càng kịch liệt.
"Ưm...anh...buông ra." Tô Nhiễm thảng thốt vài giây rồi cố sức đẩy anh ra, thở gấp gáp nhìn anh, khuôn ngực cũng phập phồng theo nhịp hô hấp.
Lệ Minh Vũ cũng không cậy mạnh ép cô, đau đớn mờ mịt che lấp trêu cợt trên môi anh, tay anh nâng mặt cô, "Phụ nữ rõ là dễ thay đổi. Bốn năm trước, em không như vậy."
"Bốn năm trước anh cũng không phải anh rể tôi." Tô Nhiễm cảm thấy cần phải nhắc nhở thân phận hiện tại của anh một chút. Mặc dù khi nói lời này ra khỏi miệng, cô nhói đau như bị người khác bóc trần da mình.
"Anh rể?" Anh buồn cười hừ một tiếng, lại đến gần cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn chăm chú gương mặt trắng ngần đang ngập ngừng của cô, "Tôi thì thấy ngược lại. Thỉnh thoảng, em cùng người anh rể này yêu đương vụng trộm một chút cũng không tồi."
Mộ viên
Tô Nhiễm nhớ tới câu nói cuối cùng của Lệ Minh Vũ, hồi lâu sau lắc đầu, "Thật sự không có gì."
An Tiểu Đóa thất vọng, "Nói thật nha, trứng bồ câu tuy rất khốn nạn, nhưng mình thấy cậu đứng chung với anh ta đẹp lắm. Nói sao ta, à đúng rồi. Trời đất tạo thành, chính là hình dung hai người các cậu, nhìn thế nào cũng thấy xứng đôi." Cô vội tiếp tục: "Xin lỗi bạn yêu, mình không phải muốn nói tốt dùm kẻ khốn nạn đó đâu. Chỉ tại mình thấy hai người các cậu quá có duyên với nhau thôi. Thành phố này nói lớn không lớn, nhỏ cũng không nhỏ, làm sao lại trùng hợp gặp nhau như vậy?"
Tô Nhiễm khẽ thở dài một hơi, im lặng đi sang quan sát một căn phòng khác.
"Tiểu Nhiễm, vậy còn lần gặp nhau ở Paris thì sao?" An Tiểu Đóa là một cô gái tò mò, bám sát theo Tô Nhiễm hỏi.
Tô Nhiễm cũng cười, đáy mắt tràn đầy hạnh phúc.
————————————Hoa lệ phân cách tuyến————————————
Mặt trời lặn hướng tây, ánh chiều tà trải dài nơi chân trời.
Mộ viên, gió nhẹ thoảng qua, hai bó cúc trắng đặt trước mộ bia toả hương thơm dìu dịu trong không khí.
Nắng chiều chiếu sáng khuôn mặt Lệ Minh Vũ. Bộ đồ vest đen anh mặc hay nét mặt đều cực kỳ trang nghiêm. Kể cả Đồng Hựu đứng phía sau anh, vẻ mặt và phong cách ăn mặc cũng đồng dạng nghiêm túc.
Lệ Minh Vũ đứng trước mộ bia, mãi lâu sau, tay anh khẽ vuốt ve ảnh chụp khắc trên mộ bia. Đó là một cô gái với nụ cười ngây thơ trong sáng, đường nét xinh xắn vô cùng, còn ánh mắt lại như pha lê ngâm mình trong nguồn suối lạnh, khiến người khác nhìn vào chỉ thấy tâm tình bản thân bình thản lắng dịu.
Mảnh vườn trong mộ viên hết sức yên lặng, thỉnh thoảng chỉ có một hai con quạ bay qua. Mùa này cũng vừa lúc là thời điểm quạ di cư, nhất là ở nơi âm thịnh dương suy như nơi đây.
Rất lâu sau, Lệ Minh Vũ mới lên tiếng, "Đồng Hựu, Quý Hâm Dao đã tái hôn hay chưa?"
Đồng Hựu đi lên trước một bước, "Nghe nói vẫn chưa."
Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm vào mộ bia, gương mặt thoáng ẩn nhẫn, "Cũng đến lúc cô ta nên về nước rồi."
"Dạ, em hiểu phải làm như thế nào." Đồng Hựu gật đầu.
Gió mát thổi tới, lay