Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hào Môn Kinh Mộng

Hào Môn Kinh Mộng

Tác giả: Ân Tầm

Ngày cập nhật: 04:36 22/12/2015

Lượt xem: 1342907

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2907 lượt.

nhẹ những cánh hoa cúc trắng...
————————————
Trên bãi cỏ bệnh viện.
Tô Ánh Vân ngồi trên ghế, còn Tô Nhiễm thì nhắm mắt nằm gối đầu lên đùi bà, im lặng cảm nhận nắng chiều lướt qua đôi má, hít thở hương thơm thuộc về mẹ. Khoảnh khắc này, tâm tư cô bình lặng đến khác thường.
Tay Tô Ánh Vân xoa nhẹ đầu Tô Nhiễm, nhẹ giọng hỏi, "Có thời gian con phải về thăm nhà họ Hòa. Ba con vừa mất, trụ cột nhà họ Hòa không còn, mẹ rất lo cho chị con."
"Mẹ, Hòa Vy không phải chỉ có một mình." Tô Nhiễm lười biếng nói.
"Mẹ biết con muốn nói ai. Người đàn ông đó căn bản là không yêu chị gái con, mẹ làm sao yên tâm?" Tô Ánh Vân thở dài, lòng bàn tay là thịt mu bàn tay cũng là thịt. Bà làm sao có thể cắt bỏ?
Thần sắc Tô Nhiễm nghi hoặc, ngẩng đầu, "Mẹ, nếu anh ta không yêu chị, làm sao lại muốn kết hôn với chị?"
"Con bé ngốc, con cho rằng đàn ông giống phụ nữ ư? Kết hôn là vì tình yêu?" Tô Ánh Vân lắc đầu, "Con sai rồi. Trong mắt một số người, hôn nhân vốn chỉ là công cụ. Lấy một người mà chưa hẳn yêu người đó, thì hai người chỉ là vật hy sinh thất bại trong hôn nhân và tình yêu mà thôi."
Tô Nhiễm nghĩ đến bản thân, thần sắc buồn thảm. Bốn năm trước, cô chẳng phải cũng là công cụ của Lệ Minh Vũ?
"Đừng nên chuyện gì cũng để bản thân mình gánh chịu. Tiểu Nhiễm, con nghìn vạn lần đừng quên, tình yêu nam nữ có thể phân chia ra rất nhiều loại." Tô Ánh Vân biết tỏng tâm tư của cô, nhẹ giọng nhắc nhở, "Ngoại trừ vừa gặp đã yêu, thì còn một loại tình yêu là tình cảm tích tụ từ lâu ngày. So với người trước, người sau càng đáng tin hơn."
Lời nói của mẹ khiến Tô Nhiễm hoang mang, đợi lắng dịu hơn, cô khẽ nói, "Mẹ, bất luận ra sao, hạnh phúc sẽ không còn đến với con. Những người hay làm trái lời khuyên, chỉ trải qua dạy dỗ thật sự mới có thể nhớ lâu, trải qua đau thương mới học được cách bảo vệ bản thân."
"Haizz..." Tô Ánh Vân thở dài, "Cũng đúng. Tâm tư của Minh Vũ rất thâm sâu khó đoán. Nhưng mà theo mẹ thấy, cậu ta quan tâm con hơn Hòa Vy. Cho nên con gái à, mọi chuyện hãy thuận theo tự nhiên, phải nắm bắt và làm theo cảm giác, mọi chuyện đã qua trong quá khứ đừng giữ mãi trong lòng. Đôi khi, hai người yêu nhau phải trải qua khó khăn nghìn trùng mới thành được với nhau."
Tô Nhiễm ngẩn ngơ, hít sâu một hơi, gật đầu. Vừa định đứng dậy, điện thoại trong giỏ cô lại đổ chuông, cầm lên nhìn sơ qua, cô bỗng đờ người.
"Làm sao vậy?" Tô Ánh Vân thấy sắc mặt cô khác thường.
Tô Nhiễm cầm điện thoại một lát, khó tin nói, "Là dì Bạch?"






Phong vân tái khởi
Suốt dọc đường tới nhà họ Hòa, Tô Nhiễm luôn bồn chồn. Cô sợ ở đây đụng mặt Lệ Minh Vũ, càng sợ gặp phải Hòa Vy. Tuy cô rất muốn biết tình hình của Hòa Vy, nhìn vết thương của chị cô như thế nào, nhưng nếu thực sự trông thấy, lòng cô ít nhiều cũng thấy xấu hổ.
May thay, nhà họ Hòa vào lúc này yên tĩnh vô cùng.
Bạch Sơ Điệp thấy Tô Nhiễm tới, vội vàng ra đón, kéo tay cô, còn chưa nói gì nước mặt bà ta đã chảy xuống.
Tô Nhiễm hoảng sợ, sốt ruột đỡ bà ta ngồi xuống, cầm khăn giấy đưa cho bà ta, vừa an ủi vừa dịu dàng hỏi mọi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Ai ngờ, Bạch Sơ Điệp lại lắc đầu, "Cho tới bây giờ dì không dám trông cậy Hòa Vy sẽ giúp dì. Con bé thống hận dì biết bao, làm sao có thể giúp dì? Tiểu Nhiễm..." Bà ta ngẩng đầu, ánh mắt cầu khẩn nhìn Tô Nhiễm, "Bời vì Hòa Vy, nên dì không có khả năng vay được tiền từ người khác. Vì vậy, dì chỉ có thể cầu xin con, xin con đi nói với Lệ Minh Vũ, nhờ cậu ấy giúp dì dàn xếp chuyện này."
Tô Nhiễm ngây ngẩn. Lệ Minh Vũ, lại là Lệ Minh Vũ?
"Dì Bạch, dì nhờ con đi tìm anh ta? Con, con và anh ta đã ly hôn rồi. Dù thật sự muốn tìm anh ta, cũng không cần nhờ con, Hòa Vy gần gũi với anh ta nhất." Cô thực sự bị chấn động.
"Dì hiểu dì hiểu, nhưng dì Bạch không phải người mù. Lệ Minh Vũ đối xử với Hòa Vy không tốt chút nào cả. Cậu ta tuyệt đối sẽ không vì tình cảm Hòa Vy dành cho cậu ta mà giúp chị em dì. Tiểu Nhiễm, buổi tiệc vào bốn năm trước, dì thấy rõ ràng lắm. Trong tim Lệ Minh Vũ có con, cho nên con đi nhờ cậu ta, cậu ta chắc chắn sẽ không làm khó." Bạch Sơ Điệp gấp rút giải thích.






Bạn từ phương xa tới thăm
Thấy Bạch Sơ Điệp dùng ánh mắt chờ mong nhìn bản thân, Tô Nhiễm chần chờ một chút, an ủi, "Dì Bạch, tuy mười triệu con kiếm không ra. Nhưng trong tài khoản, con vẫn còn ít tiền. Dì lấy trả bớt tiền lãi trước, phần còn lại con sẽ nghĩ cách giúp dì, được không?"
Bạch Sơ Điệp liên tục gật đầu, nước mắt chực trào, "Tiểu Nhiễm, cám ơn con. Dì Bạch bây giờ chỉ biết dựa vào con."
Tô Nhiễm trấn an bà ta, thở dài.
"Phải rồi, Quân Hạo ở nước ngoài về rồi, đang ở trên lầu. Vừa rồi nó dặn, chừng nào con tới nhất định phải lên lầu tìm nó." Bạch Sơ Điệp vội nói.
Trong máy ảnh là hình của cô chụp cô ngửa mặt ngồi ở quảng trường nhà thờ Đức Bà Paris, đang thoải mái nghe nhạc. Hòa Quân Hạo cười, lấy lại máy ảnh, trêu chọc, "Một người em


XtGem Forum catalog