Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/580 lượt.
dây vô hình ngăn cách. Cô cố tình đi qua, thế nhưng anh lùi lại giống như không có chút ý định nào muốn tiến tới. Nếu không dựa vào chuyện Đoàn Dự nương tựa vào cô, thì cô ngay cả chuyện đi cùng hai cha con họ cũng không có dũng khí.
Thế nhưng nếu như sự thật đúng như lời người phụ nữ kia đã nói. Có một ngày nào đó Đoàn Dự sẽ tự mình hiểu được, cô không phải mẹ ruột của cậu bé, vậy cậu bé có còn dựa vào cô nữa hay không? Diệp Phàm nghĩ đến đây, len lén đưa mắt nhìn Đoàn Diệc Phong đang mua nước cách đó không xa, trái tim lại bắt đầu đập rộn ràng.
Anh vẫn luôn giữ thái độ nho nhã lịch sự. Mặc dù cả ngày mệt mỏi, trên mặt anh từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười. Có đôi khi Diệp Phàm cảm thấy người đàn ông này quá thật sự giống như là một bộ máy tinh vi hoàn mỹ nhất trên đời. Ngoại trừ lúc mới lên xe sáng nay, mặt anh có chút đổi khác ra, thì anh dường như cho đến bây giờ chưa từng cho bản thân mình có một cơ hội phạm sai lầm nào, tuyệt đối không! Như vậy thật sự không mệt sao?
Diệp Phàm vội vàng quay mặt sang hướng khác. Ánh nắng chiều chiếu lên khuôn mặt đỏ bừng của cô.
Trên đường trở về, Đoàn Dự cùng đội quân đồ chơi của cậu bé chiếm đóng ghế sau. Cơ thể bé nhỏ tựa lên gấu bông to lớn, một lát sau đã ngủ thiếp đi. Trong xe thoáng cái liền yên tĩnh đi nhiều, Diệp Phàm vắt óc suy nghĩ một vài chủ đề để nói chuyện. Lúc cô cũng cố lấy dũng khí để mở miệng, thì Đoàn Diệc Phong lại tranh nói trước cô.
“Lát nữa, tôi tiện đường muốn đưa tiểu Dự đến nhà dì của cháu trước, sau đó tôi mới đưa em về nhà.”
“Được ạ.” Diệp Phàm gật đầu, phải nuốt đề tài vừa mới đến họng vào trong.
Sắc trời đã hoàn toàn tối mịt. Những ngọn đèn hai bên đường nối tiếp nhau thắp sáng. Những căn nhà xa xa cũng lấm tấm ánh đèn, tạo thành một biển sao. Đoàn Dự thay đổi tư thế một chút, dựa sát vào một con gấu bông khác, ngủ rất ngon.
“Về trễ thế này, người nhà em có phiền không?” Đoàn Diệc Phong hỏi.
“Không sao ạ, mẹ em nói muốn nhân dịp lễ làm một chuyến về quê ngoại, ba em đi theo mẹ luôn rồi.”
“Cha mẹ em không phải người bản xứ?”
“Mẹ em quê quán ở Thiên Tân, nhưng bà đã được điều đến đây công tác từ lâu, trên cơ bản không thể nào trở lại đó. Gia đình anh đều là người miền Nam sao?”
“Đại khái là thế.” Đoàn Diệc Phong cười trừ.
“Đại khái?” Diệp Phàm hơi khó hiểu, “Người ở đâu mà cũng có đại khái sao?”
“Tôi là con nuôi.” Lời nói như vậy đi ra từ miệng anh mà giống như đang nói chuyện của người khác, không hề che giấu. Diệp Phàm thoáng cái ngớ người ra.
Cái gì? Anh là con nuôi! Diệp Phàm không biết vì sao Đoàn Diệc Phong lại đem một chuyện như thế nói với cô, càng không biết nên tiếp nhận nó như thế nào.
Lại trầm mặc, Đoàn Diệc Phong hỏi: “Sao thế? Cảm thấy rất khó tin sao?”
Diệp Phàm lắc đầu, “Không, em nghĩ nếu như họ đối xử tốt với anh, thì có quan hệ huyết thống hay không cũng chẳng sao cả.”
Cô nói đúng là rất nghiêm túc, thế nhưng lại khiến Đoàn Diệc Phong đánh mất nụ cười trên môi: “Đáng tiếc, họ không đối tốt với tôi.”
Diệp Phàm lại một lần nữa sững người. Lần đầu tiên cô phát hiện, quá khứ của người đàn ông này phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của cô. Cô thật sự có một ý nghĩ muốn hiểu hết về anh.
“Sau khi họ nhận nuôi tôi thì bắt đầu hối hận. Họ cảm thấy tôi là một gánh nặng, muốn đuổi tôi đi. Tôi khi đó còn trẻ tuổi, sau một cơn giận đùng đùng liền bỏ đi thật, ra ngoài xã hội quen biết không ít người. Quãng thời gian đó, cả ngày tôi chỉ biết uống rượu gây sự, cùng mấy người anh em lập ban nhạc chơi cho quán bar, còn làm phục vụ trong quán bar, còn đánh nhau với người ta, bị cảnh sát bắt tạm giam. Cảnh sát gọi điện thoại cho cha mẹ nuôi của tôi đến nộp tiền bảo lãnh. Họ sợmất mặt nên treo điện thoại…” Đoàn Diệc Phong chậm rãi nhớ lại hoàn cảnh khi đó. Ngay từ đầu anh chỉ là muốn Diệp Phàm biết anh là một người như thế nào, rồi biết khó mà lùi bước. Anh không ngờ bản thân lại chìm vào hồi ức, càng nói nhiều hơn.
Ngay lúc đó, cánh tay anh bị người ta nắm lấy.
“Anh đừng suy nghĩ nhiều. Hiện tại tất cả những điều đó đều là quá khứ không phải sao? Anh còn tiểu Dự, còn có…” Cô dừng lại một chút, gần như dùng hết dũng khí trong cuộc đời cô, cắn răng nói, “Còn có em!”
Xe thoáng cái chạy chậm lại.
Đoàn Diệc Phong quay đầu, khuôn mặt ửng đỏ của Diệp Phàm cùng với hàng vạn ánh đèn lấp lánh hai bên đường đập vào mắt anh. Đôi mắt luôn trong veo không vướng bận nay lại nổi ánh sáng đầy màu sắc, khiến trái tim Đoàn Diệc Phong rung động trong nháy mắt.
Anh nghĩ đến cái ngày lâu rất lâu rồi, nhớ đến cô gái ôm tiền riêng của mình đến nộp tiền bảo lãnh anh ra, kéo tay anh nói, “Không sao, ra được là tốt rồi, cậu còn có mình.”
Anh từng cho rằng, sau khi cô ấy đi, trên thế giới này sẽ không có người thứ hai nào nói như vậy. Vào giây phút này, Đoàn Diệc Phong gần như muốn dừng xe, ôm lấy Diệp Phàm, hôn cô. Thế nhưng lý trí sau nhiều năm bồi dưỡng đã đem ánh mắt bất chấp tất cả dán trên mặt cô quay sang chỗ khác.
Anh không xứng, không xứng lại giữ một cô gái tốt đẹp như vậ