Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134582

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/582 lượt.

y cho riêng mình.
“Đúng vậy.” Đoàn Diệc Phong cay đắng bật cười, “Tôi bây giờ chỉ cần có tiểu Dự là đủ rồi.”






Lúc Mã Ly nhận được điện thoại của Diệp Phàm, cô đang nằm trên giường vừa đắp mặt nạ dưa leo, một mặt thiêm thiếp ngủ. Điện thoại reo làm cô giật mình, dưa leo trên mặt cô rớt hết phân nửa.
“Nếu như không có chuyện gì quan trọng, thì ngày mai cậu phải chịu trách nhiệm bồi thường cho tớ hai ký dưa leo đó!” Mã Ly nghiến răng nghiến lợi nói với Diệp Phàm qua điện thoại.
“Được.” Đầu dây bên kia, Diệp Phàm lại bất ngờ không thèm cò kè mặc cả với cô.
Mã Ly mơ hồ cảm thấy Diệp Phàm có chỗ nào đó không ổn: “Cậu sao vậy?”
“Tớ nói này, cậu đừng có kích động nha.”
“Xí xí! Cậu bây giờ còn rảnh rỗi nói tốt cho hắn ta à! Diệp Phàm ơi là Diệp Phàm, Trên đời này làm gì có người kêu gào rằng tôi không lừa gạt người khác không? Cậu đó, là loại người ngu ngốc điển hình bị người ta đem đi bán còn đưa cho người ta tiền! Biết không hả? Đúng rồi!” Mã Ly bỗng nhiên ý thức được điều gì, liền hỏi: “Không phải cậu đã cho người ta chiếm tiện nghi rồi chứ?”
Diệp Phàm nhất thời không phản ứng kịp: “Tiện nghi gì chứ?”
“Chính là cho người ta sờ soạng, hay là hôn, hay…”
Mã Ly càng nói càng lố, Diệp Phàm vội vàng cắt ngang: “Dừng lại! Cậu nghĩ đi đâu vậy. Chúng tớ chưa làm cái gì cả…”
“Tuyệt! Diệp Phàm à, cậu giỏi ha!” Mã Ly nổi giận trong chớp mắt: “Sao tớ nghe giọng điệu của cậu giống như người ta không làm gì với cậu, nên cậu rất thất vọng à? Tớ nói cậu nghe, trước tớ không ngăn cản cậu là vì thấy cậu thật sự rất thích người ta. Bây giờ thì hay rồi, người ta không thích cậu, tất cả đều vui vẻ. Van xin cậu đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa! Anh ta hơn cậu mười tuổi, lúc người ta đến trường, cậu còn chưa tự đi tiểu được. Lúc người ta xem phim con heo, cậu vẫn còn đang xem Doremon à. Lúc người ta có con trai, cậu ngay cả đứa nhỏ từ chỗ nào chui ra còn không biết nữa là! Ngoại trừ việc anh ta là đàn ông, cậu là đàn bà ra thì các cậu có điểm nào sánh đôi với nhau?
“Em đang nói chuyện điện thoại với ai thế?” Thẩm Kiều chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm đi ra từ phòng tắm. Anh ta không chút khách khí ngồi xuống phía kia chiếc giường, đưa tay vòng qua ôm chặt eo của Mã Ly. Nhân tiện anh ta trắng trợn hôn lên cổ của cô, dùng hàm răng khẽ cắn vành tai cô.
Nghe được đầu bên kia điện thoại bỗng có âm thanh kỳ quái, Diệp Phàm nhất thời không kịp phản ứng: “Ly Ly, cậu sao vậy?”
“À… Tớ… Á!” Âm thanh của Mã My bên kia càng ngày càng kỳ quái.
“Mã Ly, cậu không sao chứ?”
“Không có việc gì, tớ cúp máy trước nha. Có chuyện gì mai nói tiếp.” Mã Ly vội vàng ngắt điện thoại. Tay của Thẩm Kiều đã chui vào trong áo ngủ của cô.
“Lại là cô bạn kia của em à?” Thẩm công tử hiển nhiên cảm thấy không vui với việc vào lúc này còn có người gọi điện thoại quấy rầy, đôi mắt hoa đào hơi cong lên.
“Ừ…” Mã Ly mở miệng, giọng nói quyến rũ khác thường, hai má đã ửng đỏ.
Thẩm Kiều khinh thường hừ một cái: “Lại là vấn đề tình cảm của cô bạn kia sao? Giải quyết như vậy, không phải càng trực tiếp hơn sao…”
Khóe môi anh ta nhếch lên, lời nói không vào tai Mã Ly đang bận rên rỉ đứt quãng.
Đầu này, Mã Ly đang cùng người nào đó triền miên không dứt. Bên này Diệp Phàm bị ngắt điện thoại một cách khó hiểu. Cô thật lâu sau mới hiểu ra mà phản ứng được, vẻ mặt chợt đỏ bừng.
Dâm phụ kia, không cần phải vừa nói chuyện điện thoại với cô vừa làm cái chuyện đó chứ? Quả thực rõ như ban ngày mà, kích thích cô máu chảy đầm đìa đây mà! Cô cuối cùng cũng cảm nhận được cái gì gọi là “Khô hạn cũng chết, mà lũ lụt cũng chết” mà. Với tình trạng của cô hiện nay, thì thuộc về diện khô hạn thiếu nước chỉ còn lại da bọc xương thôi, sao mà thảm thế này!
Diệp Phàm căm hận ném điện thoại sang một bên, tắt đèn, chuẩn bị đi ngủ, ném tất cả những gì không nên nhớ ra khỏi đầu.
Tiếc thay cô vừa mới nhắm mắt, trong đầu liền hiện ra cảnh tượng xảy ra trong xe vào buổi tối hôm nay, Đoàn Diệc Phong nói: “Đúng vậy. Tôi bây giờ chỉ cần có tiểu Dự là đủ rồi.”
Chỉ cần có một mình tiểu Dự là đủ rồi? Vì vậy cái câu cô lấy hết dũng khí để nói ra kia bị anh lơ đẹp. Chỉ cần tiểu Dự, chỉ cần con trai, về phần cô… Cô quả nhiên là tự mình đa tình rồi!
Nghĩ thế, lòng Diệp Phàm khó chịu không thôi.
Không ngờ cô sống đến hai mươi bốn tuổi đời, lần đầu lấy hết dũng khí để tỏ tình với người khác, kết quả lại là như vậy. Ít nhất cũng phải dao động một chút chứ? Cứ vậy mà dứt khoát không đếm xỉa gì đến cô thì phải nghĩ thế nào đây? Lẽ nào, trong mắt Đoàn Diệc Phong, thật sự chỉ xem cô là một cô em gái thôi sao?
Vậy anh kể với tôi nhiều chuyện như vậy để làm gì...!
Diệp Phàm phiền muộn ôm gối lăn qua lăn lại trên giường cả đêm.
Đêm nay, cũng có một người không dễ chịu như thế.
Đoàn Diệc Phong ngồi trong phòng thư tư nhân của anh, một đêm không chợp mắt. Những nhạc phổ vốn cũng được rồi, đâu cần phải chỉnh lại giờ nằm tán loạn trên bàn làm việc, giấy trắng mực đen, không có lấy nửa điể