Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/588 lượt.
ng mỏi, cắn răng nói: “Tiểu Dự muốn chơi thì để cháu chơi đi, không sao đâu.”
Thấy Diệp Phàm nói như vậy, Đoàn Diệc Phong cũng không nói gì nữa. Hai người dắt cậu bé đến xếp hàng.
Đội quân xếp hàng quả thật không thể đùa, mua phiếu xếp hàng, phải đợi hơn một tiếng. Trái lại cậu bé vô cùng hưng phấn, không có nửa điểm chán nản. Nhưng Diệp Phàm thiếu chút nữa nằm sóng soài rồi.
Giày cao gót ơi là giày cao gót, sao mày lại là giày cao gót cơ hả? Diệp Phàm thấy mình đứng mỏi đến độ sắp nảy sinh ảo giác rồi. Lúc Đoàn Diệc Phong ra gợi ý cho cô không cần miễn cưỡng, cho họ con đường lui rồi. Thế mà cô lại không biết tốt xấu thế nào, khiến bản thân mình chịu khổ đây? Cô xốc lại tinh thần, xếp cuối dần dần cũng đến đầu. Lúc thấy tàu lượn siêu tốc, Diệp Phàm cuối cùng cũng thở phào.
Dù sao cũng kiên trì đến cùng à!
Cô nắm bàn tay nhỏ bé của Đoàn Dự ngồi xuống ghế, Đoàn Diệc Phong cũng ngồi phía sau hai cô cháu. Tàu lượn rất nhanh đã khởi động. Nó chậm rãi bò lên cao, rồi lao xuống nhanh như chớp. Mặc dù bình thường cô không chơi những trò kích thích như thế này, những cũng còn hơn là xếp hàng. Diệp Phàm thấy trò này cũng thú vị hơn tưởng tượng. Cậu bé ở bên cạnh cô vui vẻ hét a a, không thấy sợ hãi chút nào.
Quay vòng tròn mấy vòng, tàu lượn siêu tốc cũng chạy chậm lại. Diệp Phàm xuống xe trước, sau đó bế Đoàn Dự ra. Đợi đến khi hai người đã xuống xe, cô mới cảm thấy có gì đó không ổn. Cô quay đầu nhìn, Đoàn Diệc Phong vẫn còn ngồi im tại chỗ, sắc mặt tái mét.
Gần như trong nháy mắt, Diệp Phàm thiếu chút nữa muốn vả vào miệng mình. Hóa ra, anh vừa rồi không phải mượn cớ, mà thật sự không đi tàu lượn siêu tốc được!
Diệp Phàm không ngờ Đoàn Diệc Phong đúng là không đi tàu lượn siêu tốc được. Cô bỗng chốc lúng ta lúng túng không biết nên làm thế nào. Sang dìu anh đi, sợ là sẽ đả kích đến lòng tự trọng đàn ông của anh. Không dìu anh đi, lại sợ anh nhấc chân không nổi.
Ngay sau đó, Đoàn Diệc Phong tự mình ra khỏi ghế ngồi, gật đầu với Diệp Phàm, sắc mặt vẫn còn khó coi.
“Ba, ba ơi, con muốn đi vòng đu quay!” Đoàn Dự lại bắt đầu vui đùa ầm ĩ.
Diệp Phàm lúc này nhanh trí, vội nói: “Tiểu Dự, chúng ta đi ăn trước có được không, cô đói bụng.”
Hứng thú của cậu bé bị cắt đứt, hiển nhiên có chút thất vọng. Cậu nhìn Diệp Phàm, lại quay nhìn vòng đu quay phía xa xa. Cậu thu lại ánh mắt lưu luyến không rời, sau đó lại tươi cười: “Được ạ, con muốn ăn kem tươi.”
Vốn định mỹ nhân cứu anh hùng, dè đâu ngược lại. Mỹ nhân là cô đây không cướp được chỗ lại còn bị người ta cười nhạo một phen, thật là mất mặt quá đi!
Diệp Phàm cảm thấy mất mát, kéo Đoàn Dự sang kia. Trùng hợp sao người phụ nữ phía sau lại không có ý buông tha cho cô, tiếp tục làm ồn ở đằng đó: “Bây giờ có một số cô gái à, còn trẻ mà đã thích làm mẹ kế của người ta, nghĩ rằng làm vợ bé thì không phải lo ăn lo mặc nữa…”
Khi những lời kia lọt vào tai của Diệp Phàm, cô thoáng cái đã dâng trào khí huyết, thiếu chút nữa nổi giận đùng đùng. Ngay thời khắc then chốt đó, Đoàn Dự không rõ chân tướng vừa vặn quay đầu lại: “Cô ơi, chúng ta đi nhanh lên đi. Không phải cô đói bụng sao? Ba con mua rất nhiều đồ ăn ngon.”
Giọng nói thỏ thẻ nhẹ nhàng của cậu bé như một liều thuốc an thần, làm Diệp Phàm bỗng chốc bình tĩnh hơn rất nhiều. Mặc dù cô nuốt không trôi cơn giận này, thế nhưng làm ầm lên thì có ích gì chứ? Sẽ có nhiều người có suy nghĩ “cực phẩm” thế này, chẳng lẽ cô chạy đi tranh cãi với từng người một hay sao? Nghĩ như thế, cô không màng để ý đến người phụ nữ cứ lải nhải không ngớt, quay bước rời khỏi.
Quả nhiên Đoàn Diệc Phong mua rất nhiều đồ ăn. Nhìn khí sắc của anh cũng tốt hơn lúc nãy, gọi hai người ngồi xuống.
Qua giữa trưa một chút, cuối cùng họ cũng có chỗ ngồi. Diệp Phàm phấn chấn đến nỗi xém tí nữa muốn nằm úp lên mặt bàn. Đoàn Dự vẫn không có dấu hiệu mệt, ngồi trên ghế vẫn quay qua quay lại.
“Vừa rồi bên kia không sao chứ?” Đoàn Diệc Phong hỏi Diệp Phàm.
Diệp Phàm vội vàng lắc đầu: “Không sao ạ. Chị kia không biết phải trái, tôi mặc kệ chị ta.” Nói xong, cô lại nhìn Đoàn Diệc Phong, thử hỏi một câu: “À, việc đó… Anh vẫn ổn chứ?”
Đoàn Diệc Phong đương nhiên biết cô nói đến chuyện gì, khẽ gật đầu. Anh đưa mắt nhìn Đoàn Dự đang tự chơi một mình, đưa ngón tay lên môi, làm động tác giữ im lặng với Diệp Phàm.
Xem ra ông bố này có lẽ cũng sợ mất hình tượng vĩ đại trước mặt con trai, sợ con trai biết mình không đi được tàu lượn siêu tốc. Diệp Phàm chợt cảm thấy người đàn ông lúc nào cũng bình thản trước mặt cũng có một bộ mặt đáng yêu như vậy. Bộ mặt không vui ban nãy đã bị quét sạch, cô lén nhoẻn miệng cười.
Ăn xong bữa trưa, những mệt nhọc buổi sáng đã tiêu tan đi phân nửa. Diệp Phàm vốn đang phân vân không biết lát nữa phải khuyên Đoàn Dự không đi vòng quay như thế nào, lại không ngờ cậu bé đã thay đổi. Cậu bé không thích mấy trò chơi kích thích nữa, mà bắt đầu cảm thấy hứng thú với mấy trò nhẹ nhàng hơn. Mà những trò này, đương nhiên khôn