Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134571
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.
un.
Đoàn Diệc Phong lại không có ý định buông cô ra, ngược lại còn cố ý nói: “Quần áo trên người em đều ướt hết rồi.”
“À… Em… dạ…” Hai người dán chặt vào nhau, không một kẽ hở. Diệp Phàm thấy cơ thể mình nóng đến độ có thể nhóm lửa. Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh. Thế nhưng, khóe mắt của cô lại không tránh được liếc dưới vạt áo rộng mở của anh, thấy cơ ngực săn chắc kia, nhất thời có chút loạng choạng.
“Tiện thể tắm rồi thay quần áo luôn đi.” Anh cúi xuống bên tai cô, giọng nói trầm bổng dụ người.
Đầu của DiệpPhàm cũng mông lung theo: “Dạ, cũng được…”
“Nhưng mà anh cũng muốn tắm.”
“Vậy.. anh tắm trước…” Rất muốn ngất xỉu, muốn ngất xỉu!
“Sao phải phiền phức như vậy, chi bằng cùng tắm nha?” Thanh âm trong hơi nước dày đặc, trầm thấp leng keng. Da thịt tiếp xúc, làn da chạm vào nhau nóng hầm hập.
Vào giờ khắc này, trong tình cảnh này, Diệp Phàm chỉ cần lơi lỏng một chút như vậy, chỉ sợ sẽ thật sự bị mê hoặc liền. Song, sau khi đấu tranh tư tưởng một lát, sự tự chủ mạnh mẽ trở về với cô.
“Á!” Cô la một tiếng, nhân lúc Đoàn Diệc Phong phân tâm trong nháy mắt, cô liền đẩy anh ra, “Em nhớ ra rồi, em vừa mới hứa với tiểu Dự sẽ kể chuyện cổ tích cho nó nghe trước khi đi ngủ! Phải giữ chữ tín đối với con nhỏ, không thể lừa gạt chúng, tuyệt đối không thể…” Miệng cô đóng mở liên tục, không ngừng lẩm bẩm, chạy thẳng ra khỏi phòng tắm.
Cô chỉ lưu lại một mình Đoàn Diệc Phong trong phòng tắm. Khóe môi anh không nhịn được cong lên. Cô nhóc kia, thực sự đáng yêu quá đi.
Diệp Phàm chạy trốn nhanh chóng, xoay người chuồn vào phòng Đoàn Dự. Thấy Đoàn Diệc Phong chưa có ý định sang đây, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô quay người liền thấy cậu bé kia mặc chiếc quần sịp có chú mèo máy Doraemon, đang dựa vào thành giường. Đôi mắt to tròn, trong veo, ngây thơ lại thanh khiết nhìn cô chằm chặp: “Mẹ, mặt mẹ đỏ lắm nha.”
Diệp Phàm không khỏi đau đầu, trốn người lớn, sao lại còn gặp một người bé à?
“Còn không phải vì con sao? Tắm lâu như vậy.” Diệp Phàm giả bộ trừng mắt giận dữ liếc cậu bé.
Cậu nhóc kia cũng xem như là hiểu chuyện, biết lúc này bản thân đuối lý, chỉ bĩu môi không nói. Cậu bé yên lặng nằm trên giường nhổ lông tiểu Hùng, lâu lâu lại còn lén nhìn Diệp Phàm.
Bộ dạng ủy khuất lại vô tội này, thực khiến người ta vừa yêu vừa hận, dở khóc dở cười. Khuôn mặt vất vả lắm mới cứng rắn được của Diệp Phàm cuối cùng lại không kiên trì giữ vững. Không còn cách nào khác, cô đành phải cầm khăn mặt trong tay qua đó lau tóc cho cậu bé, vừa lau vừa dạy dỗ cậu: “Sau này không được nghịch ngợm như vậy nữa, biết không hả?”
Bên trong phòng, Diệp Phàm lại chẳng hay biết gì, vẫn còn đang đùa giỡn với Đoàn Dự. Mãi đến khi hai người đều thấm mệt, lúc này mới chịu cùng nằm trên giường lấy lại sức. Ngay vào lúc này, Đoàn Dự chợt ôm eo của Diệp Phàm. Đầu của cậu bé không lớn lắm, lại thình lình sáp lại gần như thế. Cậu bé tựa như chú mèo con len lỏi vào trong lòng người, làm Diệp Phàm hơi hoảng sợ.
“Mẹ…” Cậu bé từ từ nhắm mắt, cọ cọ trong lòng Diệp Phàm vài cái, “Có mẹ ở đây, thật tốt.”
Trong chớp mắt, trái tim Diệp Phàm theo những lời này muốn tan chảy cả ra. Một tháng trước, bộ dạng Đoàn Dự ôm cô khóc thút thít hiện lên trong đầu cô. Khi ấy, cậu bé này đúng là rất mong muốn có một người mẹ thuộc về mình. Khi đó, cô cũng kích động đến mức muốn cậu bé thành con của mình để quan tâm chăm sóc cậu bé. Cuối cùng vào hôm nay, những điều này đều đã thành sự thật.
Nghĩ như vậy, Diệp Phàm cũng không nhịn được, đưa tay ôm Đoàn Dự, vỗ về mái tóc mềm mại của cậu bé: “Mẹ thấy, có tiểu Dự ở đây, cũng thật tốt.”
“Thật ạ?” Đôi mắt của cậu bé dưới ánh đèn nhè nhẹ lại phát sáng long lanh.
“Ừ.” Diệp Phàm gật nhẹ đầu, hôn lên trán cậu bé.
“Mẹ, mẹ đừng rời khỏi tiểu Dự có được không ạ?”
“Mẹ sẽ luôn ở bên tiểu Dự, vĩnh viễn không rời xa!” Cô chậm rãi nói, bất tri bất giác viền mắt ẩm ướt cả lên.
“Mẹ thật tốt, con yêu mẹ. Tiểu Dự muốn mãi mãi ở bên mẹ…” Cậu bé nói rồi lại nói, cuối cùng mệt lả mà ngủ thiếp đi. Cánh tay nhỏ nhắn kia vẫn ôm chặt Diệp Phàm. Khuôn mặt chìm vào giấc ngủ vẫn mỉm cười.
Diệp Phàm ôm cậu bé một lúc, thấy cậu bé ngủ say, lúc này mới nhẹ nhàng gỡ hai tay của cậu bé ra. Cô nhẹ nhàng rời khỏi giường, cẩn thận đắp chăn cho cậu bé.
Cậu bé ngủ rất say, lúc Diệp Phàm đắp chăn cho cậu, mí mắt cậu chỉ hơi động đậy. Miệng chóp chép vài cái, khóe miệng vẫn cong cong, giống như đang gặp một giấc mộng đẹp.
“Mẹ cam đoan, mãi mãi, mãi mãi ở cùng với con…” Diệp Phàm nhỏ giọng nói một câu bên tai cậu bé, rồi hôn lên trán cậu một cái, sau đó mới lặng lẽ đi ra ngoài.
Lúc đi ra từ phòng cậu bé, kim đồng hồ đã chỉ hơn mười giờ tối. Phòng ốc sáng trưng nhưng im ắng, Đoàn Diệc Phong không biết đã đi đâu. Diệp Phàm cảm thấy có chút kỳ quái, đi dạo trong nhà một vòng, lúc này mới mơ hồ nghe thấy tiếng nhạc nho nhỏ truyền ra từ trong phòng làm việc của anh.
Anh đang làm việc sao? Diệp Phàm chợt có chút hiếu