Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/553 lượt.
n: là một nhân vật trong tác phẩm Tiếu ngạo giang hồ của Kim Dung. Là chưởng môn phái Hoa Sơn, là một nhân vật ngụy quân tử, giả tạo.
Khóe môi của Thẩm Kiều hơi sưng, không nói chuyện.
Còn bên này, Diệp Phàm vẫn cảm thấy chưa đủ, tiếp tục mắng: “Tôi không biết Ly Ly thích anh ở điểm nào nữa? Không tiền đồ, không chủ kiến, dám làm không dám nhận, nghe lời mẹ răm rắp. Anh ở đó mà sống cả đời với mẹ anh đi! Đợi Ly Ly sinh đứa bé ra, coi như nó không có người cha như anh, có cha mà không bằng cả cái nồi!”
“Cô nói xong chưa?” Nét mặt của Thẩm Kiều rõ ràng có chút méo mó.
“Chưa! Tôi hôm nay phải chửi chết tên đàn ông phụ bạc như anh! Đàn ông trở thành như anh cũng thật không mấy dễ dàng! Có đầu mà không có não, phải suy nghĩ dựa vào nửa thân người dưới. Anh có đầu để làm gì, còn không bằng cả cái nồi!”
Tony đứng bên nghe thấy thế, chân tay mềm nhũn, thiếu chút nữa tê liệt ngã ạch xuống. Mẹ ơi! Cô nàng này ở đâu ra vậy? Lại có thể can đảm mắng ông chủ như thế? Xong rồi… ông chủ sắp nổi giận rồi!
Lúc anh ta vẫn còn đang lo lắng không thôi, Thẩm Kiều bị chửi như tạt máu chó vào mặtkia lại bỗng nhiên nở nụ cười: “Mắng xong rồi chứ? Chưa xong thì cứ tiếp tục đi. Nhưng mà tôi nhắc nhở cô, Ly Ly vẫn đang chờ tôi ở bệnh viện.”
“Hả?” Diệp Phàm vẫn đang ôm nghẹn lửa giận cháy âm ỉ trong lòng, chuẩn bị xả ra tiếp thoáng cái giật mình, “Anh nói gì cơ?”
“Tôi nói, tôi ở Úc một tháng mới trở về. Điện thoại không thông là bởi vì đang ở trên máy bay không thể mở máy. Tôi trả lời như vậy, cô đã thỏa mãn rồi chứ?”
“Cái gì?” Diệp Phàm nhất thời ngây dại, “Anh đi Úc sao? Vậy sao anh không nói với Ly Ly?”
“Vậy cô phải hỏi cô ấy có cho tôi cơ hội để nói hay không đã.”
Cái này… Diệp Phàm nghẹn lời, hình như Mã Ly đã nói là không nhận điện thoại của Thẩm Kiều.
“Nếu không còn chuyện gì để nói, vậy phiền cô tránh đường được không? Cô nồi, tôi bây giờ muốn đến bệnh viện thăm vợ và con rồi.”
Cô, cô nồi? Diệp Phàm bỗng chốc muốn khóc 囧. Cô theo phản xạ mà lui bước sang một bên. Cô thấy Thẩm Kiều đi qua, cúi đầu nói nhỏ với Tony đang ngây ngốc cái gì đó. Tony lấy lại tinh thần, khẩn trương vội vội vàng vàng bỏ đi.
“Đó là người phụ nữ của anh?” Thẩm Kiều nhìn Đoàn Diệc Phong bên cạnh, thương cảm lắc đầu. Anh ta vỗ vai anh, nói một câu “Bảo trọng.” Rồi anh ta xoay người lên xe, rời khỏi.
Lưu lại Đoàn Diệc Phong đứng tại chỗ, nhìn Diệp Phàm đang sợ ngây người, mỉm cười không nói.
Sự thay đổi bất ngờ này khiến Diệp Phàm trở tay không kịp. Đợi đến khi Diệp Phàm tỉnh táo trở lại thì chiếc Bentley kia đã vọt đi nhanh như chớp. Một ánh mắt từ bên kia phóng tới, cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt ngậm ý cười của Đoàn Diệc Phong, khuôn mặt thoáng cái đã đỏ bừng.
Chết rồi! vừa rồi cô quá nhập tâm, quên chú ý hình tượng!
Lấy lại bình tĩnh, Diệp Phàm cố ý nói tránh đi: “Em lo tên kia bỏ Ly Ly, chúng ta nhanh đuổi theo đi.” Nói xong, cô quay đầu muốn đi về phía chiếc xe, lại bị Đoàn Diệc Phong một tay kéo lại.
“Em nghĩ chúng ta có cần thiết phải đi bây giờ không?”
“Có!” Diệp Phàm nói chắc như đinh đóng cột. Ai biết tên đàn ông đó có ngoài miệng nói một kiểu, sau đó lại làm một kiểu hay không. Nói thế nào đi nữa, cô cũng sẽ không để Mã Ly chịu thêm thiệt thòi nữa.
Đoàn Diệc Phong bật cười: “Em không sợ đi làm bóng đèn sao?”
Bị hỏi như thế, Diệp Phàm liền kích động: “Có gì phải sợ? Em hôm nay phải thấy được hai người đó. Xem xem tên họ Thẩm mà em không vừa mắt kia còn có thể bày ra trò gì nữa. Muốn ăn hiếp Mã Ly nhà chúng ta ư? Em làm anh ta cả đời này mang họ Nhạc!”
Đoàn Diệc Phong cuối cùng không nhịn cười được, bật cười khúc khích.
Anh kéo cô sang, nhỏ nhẹ nói bên tai cô: “Em không sợ, nhưng anh sợ.”
“Hả?” Diệp Phàm ngẩn người, khó hiểu nhìn Đoàn Diệc Phong, “Anh sợ cái gì?”
“Anh sợ…” Anh cố ý dừng một chút, rồi mới nói, “Anh sợ bọn họ làm bóng đèn của chúng ta.” Nói xong, anh mở cửa xe, không có bất kỳ lời giải thích nào thêm, đẩy cô vào trong xe.
Sao bỗng nhiên lại quay về trên người của chính mình rồi? Lúc ngồi trong xe, Diệp Phàm có chút buồn bực, len lén liếc mắt nhìn Đoàn Diệc Phong đang lái xe. Mặt mày tươi cười, hình như anh có gì đó không giống với trước đây.
Trong lòng cô có chút khẩn trương, khẽ nói: “À, cũng khuya rồi, em phải về nhà…”
“Ừ, anh đang đưa em về nhà.” Đoàn Diệc Phong lên tiếng trả lời.
Phải không, chỉ như vậy thôi? Sao cô vẫn thấy anh giống như là có âm mưu nhỉ? Trong lòng Diệp Phàm có chút bất an, không ngừng len lén nhìn nét mặt của Đoàn Diệc Phong qua kính chiếu hậu.
Nhìn anh rất bình thường, nhưng có gì đó không bình thường, rốt cuộc là sao đây? Đang phiền não thì tin nhắn của Mã Ly gửi đến.
“Diệp tử, anh ấy tới rồi. Cảm ơn cậu.”
Nhận được tin tức của bạn, Diệp Phàm vô cùng kích động. Cô nhanh tay trả lời: “Thật tốt quá! Đừng để anh ta lại ăn hiếp cậu. Bằng không tớ sẽ giúp cậu giết anh ta.”
Đợi rất lâu, tin nhắn của Mã Ly mới hồi âm.
“Cô nồi, tia phóng xạ của điện thoại ảnh hưởng đến sức khỏe của phụ nữ có thai. Chuyện cô