Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/551 lượt.

ờ một chút!”
“Anh đừng ngăn em đi tìm cái tên bội bạc kia!”
Đoàn Diệc Phong bất đắc dĩ nói: “Anh không có cản em, chỉ là em đi đâu để tìm cậu ta?”
Chỉ một câu nói, đã làm nguội lạnh Diệp Phàm đang nổi cơn thịnh nộ. Phải ha, đi đâu tìm Thẩm Kiều đây? Cô xoay người hỏi Mã Ly, không ngờ Mã Ly lại kinh ngạc nhìn chằm chằm Đoàn Diệc Phong đang đứng sau Diệp Phàm.
“Diệp tử, hai người…”
“Đừng để ý đến chúng tớ, trước hết hãy nói về Thẩm Kiều. Hôm nay tớ nhất định phải tìm ra anh ta.”
Ánh mắt Mã Ly buồn bã, thất thểu nói: “Quên đi, tớ thật sự cảm thấy anh ấy chỉ là đang chơi đùa với tớ, tớ…”
“Cậu nói cái gì vậy hả!” Diệp Phàm cắt đứt lời Mã Ly, “Ly Ly, cậu rốt cuộc sao thế? Cậu vẫn là cô bạn tớ biết lúc trước đấy chứ? Là anh ta có lỗi với cậu trước, sao cậu không tranh thủ cơ hội đấu tranh cho quyền lợi của mình mà lại buông tay dễ dàng như vậy? Cậu trước đây không phải như thế này!”
Mã Ly im lặng, cúi đầu cùng với vẻ mặt cô đơn. Quả thực, cô trước đây không phải là người thiếu quyết đoán như vậy. Thế nhưng, người hôm nay phải đối mặt chính là Thẩm Kiều, cô yêu người đàn ông này. Thế cho nên hễ là chuyện của anh ta, cô căn bản không thể bình tĩnh suy xét.
“Ly Ly!” Diệp Phàm thấy bạn không nói lời nào, tiếp tục hỏi, “Cậu nói địa chỉ của Thẩm Kiều cho tớ biết. Cho dù anh ta thật sự không muốn có đứa trẻ này, thì cũng phải nói rõ trước mặt cậu. Đứa trẻ vô tội, chẳng nhẽ cậu muốn sau này nó được sinh ra lại không có cha? Hay là ngay cả quyền lợi được sống trên thế giới này nó cũng không có?”
Mã Ly bị cô hỏi thế liền nghẹn lời, một lúc lâu mới chịu thỏa hiệp, nói: “Tớ biết anh ấy có một căn hộ ở gần công ty…”
Lúc biết được địa chỉ căn hộ của Thẩm Kiểu từ miệng Mã Ly, Diệp Phàm kéo tay Đoàn Diệc Phong hấp tấp chạy đến đó.
Cùng lúc đó, dưới khu nhà của Thẩm Kiều có một chiếc Bentley đen đang chầm chậm chạy vào. Thẩm Kiều ngồi ở ghế sau, vẻ mặt uể oải. Trợ lý Tony vừa lái xe, vừa báo cáo tình hình gần đây của công ty với anh.
Bỗng nhiên, chiếc xe dừng lại.
“Sao vậy?” Thẩm Kiều hỏi.
“Phía trước có một chiếc xe chắn giữa đừng.” Tony giải thích.
Thẩm Kiều nhíu mày, đang định mở miệng kêu trợ lý xuống xe xem sao, thì bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài xe có tiếng tranh cãi.
“Anh để tôi vào, tôi vào tìm người!”
“Người cô tìm không có ở đây, sao lại cho cô vào được chứ?”
“Anh đừng gạt tôi! Tôi biết Thẩm Kiều đang ở trong đó, gọi anh ta ra đây!”
“Cô ơi, ông Thẩm thật sự không có ở đây. Không phải vừa rồi cô đã thấy tôi gọi điện thoại rồi sao? Tôi lừa cô làm gì? Mời cô trở về…”
Tony khó xử xoay người lại hỏi: “Ông chủ, hình như có người tìm ông. Có xuống hay không…”
Thẩm Kiều chau chặt mày: “Cậu xuống nhìn xem là ai.”
“Vâng.” Tony tuân lệnh, nhanh chóng mở cửa xuống xe.
Lúc đó, Diệp Phàm vẫn còn đang cãi nhau với nhân viên quản lý của khu nhà. Thấy tâm trạng kích động của cô, Đoàn Diệc Phong đang định đi tới ngăn cản cô, khuyên cô tìm cách khác. Bỗng nhiên viên quản lý kia giơ một ngón tay chỉ ra sau, lớn tiếng nói: “Cô xem, đó là trợ lý của ông Thẩm!”
Hai người ngẩn ra, xoay người nhìn. Quả nhiên thấy một chiếc Bentley đang đậu sau chiếc Land Rover. Một cậu thanh niên trẻ tuổi đeo kính cận, đang đứng đó với vẻ mặt xấu hổ, nụ cười cứng nhắc.
Diệp Phàm không suy nghĩ nhiều, sải bước vọt qua đó: “Thẩm Kiều đâu? Thầm Kiều ở đâu!”
Tony bối rối: “Cô ơi, cô đừng kích động như vậy có được không? Cô tìm ông chủ của tôi có chuyện gì?”
“Mạng người quan trọng, nói mau anh ta ở đâu? Có phải đang ở trên xe?” Diệp Phàm vừa đi đến gần vừa nhìn vào trong xe, thoáng thấy bộ mặt đen quen thuộc đang ngồi ở ghế sau, đột nhiên la lớn: “Thẩm Kiều! Anh ra đây cho tôi!”
“Ôi, cô ơi! Cô đừng kích động à!” Tony muốn ngăn cản cô, lại bị Đoàn Diệc Phong đang đứng phía sau, bước nhanh lên chắn ngang. Anh dùng một tay, nhẹ nhàng túm lấy, kéo anh ta sang một bên như diều hâu quặp gà con vậy.
Diệp Phàm nổi giận đùng đùng đi tới, còn Thẩm Kiều chậm rãi mở cửa xe đi ra. Vẻ mặt anh ta tuy có hơi mệt mỏi, nhưng khí chất vẫn ngời ngời. Từng cử động đều tạo ra cảm giác áp lực vô hình.
Nếu như là ngày thường, Diệp Phàm đã sớm bị dọa đến độ chẳng mở miệng nói được. Nhưng hôm nay lại khác, cô đã bực đến cực điểm rồi. Cô còn lòng dạ nào nghĩ đến bản thân. Vừa thấy tên đàn ông phụ bạc này là cơn giận xông thẳng lên đỉnh đầu. Không nói một lời, cô nhào đến, “bốp” một phát, ném cho Thẩm Kiều một cái tát.
Đừng nói là Thẩm Kiều, ngay cả Đoàn Diệc Phong đang giữ Tony ở một bên cũng ngây ngẩn cả người.
Không đợi mọi người hoàn hồn, Diệp Phàm đã mở miệng mắng xối xả: “Thẩm Kiều, anh có còn là đàn ông không vậy hả? Vào lúc này rồi mà anh còn có tâm trạng đi ra ngoài, còn tắt điện thoại? Có tiền thì ngon sao? Có tiền thì có thể đùa bỡn với tình cảm của phụ nữ sao? Lớn ngần này rồi mà thua một con chó, một chút chủ kiến cũng không có. Tôi khinh thường nhất là loại đàn ông như anh! Kiếp trước anh là Nhạc Bất Quần[1'> phải không? Mẹ anh sinh ra anh không bằng sinh cái nồi!”
[1'> Nhạc Bất Quầ


Old school Easter eggs.