Em Đứng Trên Cầu Ngắm Phong Cảnh
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/555 lượt.
ười, tiếng hô của mọi người từ từ đồng thanh, vừa vỗ tay đồng đều, vừa hô tô: “Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi…”
Diệp Phàm cảm thấy bản thân mình sắp lạc lối trong tiếng kêu gọi ầm ĩ của mọi người. Dưới ánh đèn mờ mờ, bầu không khí mờ ám. Trong mông lung, cô thấy giữa đám người, Đoàn Diệc Phong đang đi về phía cô, bốn mắt nhìn nhau. Âm thanh xung quanh bỗng nhiên biến mất, tất cả tiếng hò hét giống như đều bị biến thành im ắng. Mọi động tác cũng dường như đều được tua chậm lại. Chỉ có anh vẫn hướng về cô, bước chân vững chãi, nụ cười ấm áp.
Diệp Phàm cho rằng cơ thể mình đều đã đông cứng cả rồi. Mãi đến khi anh đi đến trước mặt mình, cô vẫn không thể động đậy.
Thấy cô gái được tỏ tình vẫn đứng yên bất động, MC cũng sốt ruột nói: “Đừng do dự nữa. Nếu cô không hôn, tôi có thể hôn thế à!”
Cái gì cơ?!
Diệp Phàm lườm vị MC mặt đầy râu lởm chởm kia, vô cùng khiếp sợ.
Cô còn chưa kịp suy nghĩ kĩ càng, đã vươn tay vòng qua cổ của Đoàn Diệc Phong. Cô không nói một lời đã nhón chân lên hôn. Môi cô mới chạm lên môi anh, eo đã được ai đó ôm lấy. Anh siết chặt cô vào lòng, chuyển bị động thành chủ động, từng chút một cậy mở hàm răng cô, luồn sâu vào bên trong.
Đừng…
Diệp Phàm cảm thấy bản thân mình sắp ngất rồi, kiễng chân lên, trọng lượng cơ thể đều dựa vào vòng tay của anh. Tựa như cô đang bước đi trên một đám mây lơ lửng, tiếng hoan hô bên tai dần mờ nhạt, rồi tan biến.
Tĩnh tâm như nước, duy chỉ có một giọng nói ở trong lòng nói với chính cô. Cô muốn mãi mãi sống cùng anh.
Ngay lúc này, cô muốn đưa anh về nhà ra mắt bố mẹ.
Ngày hội với chủ đề tình yêu này vẫn duy trì đến tận đêm khuya mới kết thúc. Những đôi tình nhân đến dùng bữa dần dần ra về. Lúc Đoàn Diệc Phong nắm tay Diệp Phàm đi ra, liền bị MC gọi lại.
“Hai vị chờ một chút!”
“Sao vậy?” Diệp Phàm xoay người, nắm chặt tay Đoàn Diệc Phong hơn. Cô cảnh giác nhìn người đàn ông vừa mới hoang tưởng muốn hôn Đoàn Diệc Phong này.
Vị MC kia bị phản ứng của Diệp Phàm làm cho anh ta có chút xấu hổ, vội vàng đưa thứ gì đó trong tay cho hai người họ: “Đây là quà lưu niệm mà nhà hàng tặng cho mỗi đôi tình nhân tham gia hoạt động.”
Quà lưu niệm? Diệp Phàm ngẩn người, chỉ thấy trong hộp quà tinh tế đó đặt hai món đồ trang sức. Bên trong mặt dây chuyền hình trái tim là khung hình nhỏ, trên đó dán hình hai người họ đang hôn nhau.
“Món quà mọn nhưng tình cảm đáng quý. Nhà hàng chúc hai vị sớm thành chín quả, tình cảm bền chắc hơn vàng bạc.” Người nọ đưa chiếc hộp trong tay cho Diệp Phàm, vừa cười vừa chúc phúc.
“Đưa anh đi.” Trên đường đến bãi đỗ xe, Đoàn Diệc Phong đưa tay định nhận món đồ trang sức trong tay Diệp Phàm.
“Không cần, để em làm cho!” Diệp Phàm đưa chiếc điện thoại được móc xong món quà kia lắc lắc trước mặt anh. Cô duỗi tay ra, nói: “Đưa cái của anh cho em.”
Cô nhóc này sao lại hăng hái thế chứ! Đoàn Diệc Phong đành chịu, đưa điện thoại di động của anh cho cô. Kết quả, Diệp Phàm đau khổ phát hiện chiếc iPhone này không hề có một chỗ nào để móc dây phụ kiện cho điện thoại. Cô không cam lòng quay trái quay phải một hồi, không cẩn thận chạm vào điện thoại. Màn hình sáng lên, hình Thanh Ngôn nhảy ra trên màn hình.
Thấy nụ cười trên môi của Diệp Phàm cứng đờ, Đoàn Diệc Phong vội vã phản ứng, lên tiếng giải thích: “Đừng để ý! Tiểu Dự… nó… nhớ mẹ!”
Diệp Phàm sững sờ hồi lâu, ngẩng đầu cố gắng cười cứng ngắc, “Không sao, em có thể hiểu mà…”
Lời còn chưa dứt, người đã bị ôm chặt.
“Tiểu Phàm.” Giọng của anh thâm trầm, vuốt ve nhè nhẹ bên tai cô, “Anh biết trong lòng em không mấy dễ chịu. Đây là lỗi của anh, đừng khó chịu được không? Thanh Ngôn đã đi rồi. Anh thừa nhận bản thân anh có yêu cô ấy, nhưng bây giờ cô ấy đối với anh mà nói chỉ là một kỷ niệm. Còn em và tiểu Dự mới là quan trọng nhất.”
Diệp Phàm chẳng nói nên lời. Toàn bộ cảm giác tủi thân vừa rồi vì những lời xuất phát từ tận đáy lòng của anh hóa thành sự cảm động. Một lúc lâu sau cô dựa trong lòng anh, mới nhỏ giọng nói: “Thật ra, em muốn đưa anh đi gặp…”
Trong giây phút quan trọng, tiếng chuông điện thoại cắt đứt lời nói của Diệp Phàm.
“Anh chờ em một chút!” Diệp Phàm có hơi xấu hổ, luống ca luống cuống lấy điện thoại từ trong túi xách của mình, thấy số điện thoại của Mã Ly.
“Sao thế, Mã Ly?”
“Diệp tử…” Đầu bên kia điện thoại, truyền đến tiếng khóc nức nở của Mã Ly, “Cậu tới bệnh viện một chuyến có được không? Tớ… Tớ có thai rồi…”
Lúc Đoàn Diệc Phong lái xe đưa Diệp Phàm đến bệnh viện, Mã Ly đang cúi đầu ngồi trên ghế ở phòng đợi khám bệnh. Nghe thấy tiếng Diệp Phàm gọi, Mã Ly ngẩng đầu, viền mắt đỏ hoe.
Trong lòng Diệp Phàm lo lắng đầy ắp, rảo bước sang đó: “Ly Ly, cậu sao rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đứa bé… là của ai?”
Mã Ly buông mi mắt xuống, không trả lời.
Trái tim Diệp Phàm nhất thời vang lên tiếng thịch, vội vàng nói: “Chẳng lẽ là Thẩm Kiều?”
Quả nhiên, Mã Ly gật đầu.
May mà Đoàn Diệc Phong nhanh tay lẹ mắt, vội vươn một tay kéo cô lại: “Ch