Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hát Tình Ca Cho Em

Hát Tình Ca Cho Em

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134667

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/667 lượt.

cảm thấy ấm lòng như vậy. Giống như thực sự có một sinh mạng với trái tim đang đập thình thịch.
Phía sau bức ảnh, Mã Ly viết vài dòng:
Sao hả? Nhìn thấy là bé trai chưa? Sau này cậu và ông chú đó sinh một bé gái, tớ có thể cân nhắc để bé làm con dâu của tớ. Tuy nhiên điều diện tiên quyết là bé phải xinh đẹp và hiền lành như mẹ bé vậy, bằng không tớ sợ Thẩm công tử không đồng ý đâu. À, anh ấy nói kết sui gia với cậu, chi bằng tìm cái nồi…
Xem đến đây, nước mắt của Diệp Phàm rốt cuộc không kìm lại được nữa, tự chảy ra như suối.
Thế giới này chính là như vậy khiến người ta không thể nắm bắt được.
Có tình yêu trải qua giông bão, cuối cùng cũng đơm hoa kết trái. Còn có tình yêu, lại mất phương hướng với tương lai mờ mịt. Cô muốn quay đầu lại tìm kiếm, nhưng lại phát hiện hóa ra không có gì cả…






Cả ngày, Diệp Phàm suy sụp tinh thần, công việc cũng đãng trí còn làm ra một số sai sót.
Buồi chiều, chủ nhiệm Hoàng sang đây, thấy bộ dạng này của cô, tưởng vì chuyện xin nghỉ việc của Mã Ly làm cô đau lòng. Chủ nhiệm nói vài câu an ủi cảm tính, còn bảo cô về sớm một chút.
Cô gật đầu đồng ý, nhưng vì ngồi nhớ những chuyện trước kia mà thời gian tan tầm qua lúc nào không hay. Mãi đến khi mẹ cô gọi điện thoại đến, cô mới bỗng chốc bừng tỉnh, ngẩng đầu nhìn đồng hồ cũng gần bảy giờ rồi.
Mẹ cô cho rằng con gái xảy ra chuyên, giọng nói truyền qua điện thoại gấp đến độ muốn chết. Vì không muốn cha mẹ vọt đến cơ quan đón cô, cô đành phải điều chỉnh lại tâm trạng, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi đi về.
Vừa đi ra khỏi cửa thư viện, cô lại ngẩng đầu nhìn theo phản xạ về hướng dưới tán cây ven đường ở đối diện. Nếu như là trước đây, Đoàn Diệc Phong nhất định sẽ dừng xe ở đó chờ cô. Nhưng hôm nay, dưới tàng cây đó chỉ có một chiếc xe SUV (việt dã) màu bạc xa lạ đỗ ở đó. Nhìn cảnh còn người mất như thế, cảm thấy trống rỗng.
Sao lại vào xe cơ chứ? Không phải Đoàn Diệc Phong đã bảo cô đừng gần gũi với những người trong giới giải trí rồi sao?
Nhớ đến Đoàn Diệc Phong, tâm trạng của cô lại xuống thấp. Mặc dù suốt ngày hôm nay, cô đã nhắc đi nhắc lại trong lòng là không được nghĩ đến anh, nhưng cô vẫn vô tình hoặc dễ dàng nghĩ đến anh như vừa rồi. Nếu như sau này đều như vậy, cô thật có thể quên được anh sao?
“Này, em đang nghĩ cái gì đó?” Tần Nặc hỏi.
Diệp Phàm định thần, lúc này mới nhớ bản thân đang ở trong tình cảnh đặc biệt, lắc đầu: “Không có gì, anh có chuyện gì sao? Tôi phải về nhà, mẹ tôi vừa gọi điện thoại đến thúc giục tôi.”
“Cũng không có chuyện gì, anh muốn cảm ơn em, nhân tiện đưa cho em cái này.” Tần Nặc không biết lấy từ đâu ra một cái túi.
“Đây là cái gì?” Diệp Phàm khó hiểu mở chiếc túi ra, chỉ thấy trong đó là một chiếc đĩa CD và một số mỹ phẩm cao cấp. Cô càng cảm thấy kỳ quặc: “Cái này… cho tôi à?”
“Đúng vậy!” Tần Nặc trang nhã gật đầu, “Thật ra mấy hôm trước, khi ra bản Demo, anh đã muốn tặng em. Cảm ơn em đã nói giúp anh, để thầy Đoàn viết bài hát cho anh.”
Tần Nặc nói những lời này, nói chung Diệp Phàm đã hiểu mọi chuyện. Thì ra Đoàn Diệc Phong cuối cùng cũng nhận lời viết bài hát cho anh ta. Tần Nặc tưởng cô đã nói những lời khen ngợi anh ta, cho nên đến đây cảm ơn cô.
Diệp Phàm đem túi đẩy trở lại: “Anh hiểu lầm rồi, tôi không có nói gì cả.”
“Em đừng khách sáo vậy mà. Nếu không có em giúp, thầy Đoàn nào có dễ dàng viết ca khúc giúp anh như vậy. Cầm đi mà, chỉ một chút tấm lòng thành mà thôi.”
“Không phải đâu.” Lòng Diệp Phàm cảm thấy nghèn nghẹn, “Anh thật sự đã hiểu lầm rồi. Thật ra tôi… tôi không có ảnh hưởng lớn như vậy đâu!” Cô cố gắng để mình nhìn có vẻ tự nhiên.
Song Tần Nặc đã nhìn ra.
“Sao thế? Hai người cãi nhau à?” Anh hỏi.
“Không có, tôi còn phải về nhà, đã tối rồi…”
Diệp Phàm đưa tay muốn mở cửa xuống xe, bị Tần Nặc ngăn cản, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Thật sự không có gì!” Diệp Phàm muốn xuống xe.
“Không nói rõ, không cho xuống xe.” Tần Nặc cậy mạnh cố chấp.
Tình cảnh này, Diệp Phàm bị dồn ép đến phát cáu. Cô đành phải nói: “Chúng tôi chia tay rồi. Vậy được chưa! Anh để tôi xuống xe đi!”
“Sao cơ?” Tần Nặc liền sửng sốt. Thật ra vừa rồi anh chỉ định chọc cô nàng này một chút thôi mà. Anh không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, nhất thời không thốt nên lời.
Hai người trầm mặc thật lâu.
Lúc này Diệp Phàm cũng cảm thấy thái độ của mình có phần quá đáng. Đối phương thật ra cũng không có ác ý. Vì vậy cô nhẹ giọng nói: “Thật ngại quá, để anh chê cười rồi. Nhưng mà tôi thực sự phải về nhà ngay, mẹ tôi đang đợi…”
“Là anh ta nói chia tay sao?” Tần Nặc đột nhiên hỏi.
Diệp Phàm có phần trở tay không kịp, suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Anh ấy chưa nói.”
“Chẳng lẽ là em muốn chia tay?” Tần Nặc cũng hơi kinh ngạc.
“Cũng không phải, thật ra thì…” Diệp Phàm thấy khó mà giấu được. Cô quay mặt đối diện với Tần Nặc, kể qua loa câu chuyện với anh một lần. Lúc nói xong, cô ra vẻ thoải mái nhún nhún vai: “Chuyện chỉ có như vậy thôi. Không phức