Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/544 lượt.
ệc Phong tích tụ từng chút một…
Đêm hôm đó, cô ở trong lòng mẹ đã hạ quyết tâm: từ nay về sau, cô phải đoạn tuyệt với quá khứ của bản thân, phải đối xử tốt với chính mình, sống vì người thân. Cô quyết không vì người đã lừa dối mình mà rơi một giọt nước mắt nào nữa.
Bởi vì khóc lớn một hồi, cho nên hôm sau khi Diệp Phàm rời khỏi giường, đôi mắt sưng phù lên.
Để không ảnh hưởng đến hình tượng công việc, cô tìm đeo một đôi kính đen. Cô vừa muốn ra khỏi cửa, đã bị mẹ cô vội gọi lại: “Tiểu Phàm, hôm nay con đừng đi làm, ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi.”
“Không cần đâu mẹ, con không sao.” Chỉ trong một đêm, giọng điệu của cô dường như đã trưởng thành hơn rất nhiều. Mặc dù vết thương trong lòng còn chưa khép lại. Song cô đã hiểu rõ một đạo lý, con người không thể tránh né cả đời được, cho dù người kia có quay lưng ra đi, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
“Đi đi. Vậy con đi đường cẩn thận, buổi tối nhớ về sớm.”
Mang theo lời căn dặn của mẹ, Diệp Phàm đi xuống lầu. Cô bắt xe buýt đi làm, chen chúc, sống sót qua giờ cao điểm của thành phố này, đến thư viện giống như mọi ngày.
Cũng không biết có phải là do tối hôm qua khóc nhiều quá hay không, mà tinh thần hôm nay của cô rất xấu. Cô luôn có cảm giác hốt hoảng, dường như có ai đó đang đi theo cô. Nhiều lần cô lo lắng quay đầu nhìn quanh, lại phát hiện không có gì cả…
Lúc đến cửa thư viện, đúng lúc gặp tiểu Lâm cũng đang đi làm. Đối phương thừa dịp cô không để ý, vỗ vai của cô.
Diệp Phàm lại càng hoảng sợ, thiếu chút nữa đã nhảy dựng lên.
“Bạn sao thế? Chỉ đùa một chút thôi mà! Người ta còn tưởng bạn gặp ma đó!” Tiểu Lâm cười nói.
“Không phải.” Diệp Phàm lắc đầu, “Sao mình có cảm giác có ai đó đang theo dõi mình.”
“Không phải chứ? Giờ mới sáng sớm, đến fan hâm mộ cuồng nhiệt cũng không dậy sớm như vậy à!” Tiểu Lâm nói, nhìn xung quanh một lượt. Đột nhiên cô ấy lắc tay của Diệp Phàm, giơ tay lên chỉ và nói lớn: “Tiểu Phàm, tiểu Phàm! Bạn xem bên kia có người đang cầm máy ảnh, có phải đang chụp chúng ta hay không?”
Diệp Phàm nhìn theo hướng ngón tay của cô bạn đồng nghiệp chỉ, quả nhiên phát hiện có một người đàn ông đang trốn sau bồn hoa, tay cầm máy ảnh, lén lút mà ngồi chồm hổm bên đó.
Người kia thấy mình bị phát hiện, xoay người bỏ chạy. Vậy mà anh ta mới chạy được hai bước, chợt nghe thấy tiểu Lâm hét toáng lên như chọc tiết lợn: “Có tên biến thái, mau tới bắt cái tên chụp hình lén kìa!”
Vừa hay bảo vệ của thư viện ở gần bên cạnh, nghe thấy tiếng hét của tiểu Lâm, chạy nhanh đến bắt được người nọ.
“Đừng, đừng, đừng mà!” Đối phương nhanh chóng lên tiến giải thích: “Tôi không phải cuồng chụp trộm. Tôi… tôi là phóng viên!”
Phóng viên? Diệp Phàm cảm thấy hiếu kỳ, cũng đi theo tiểu Lâm qua đó.
“Phóng viên cái gì? Ở tòa soạn nào? Tên họ là chi? Tới chỗ này làm cái gì? Nếu không chịu trả lời, tôi sẽ tống anh vô đồn công an!” Tiểu Lâm hùng hổ.
“Các anh chị hiểu lầm rồi! Tôi là phóng viên của tờ tạp chí‘Đại chủy bạo’ (Miệng rộng nổ tung), đến để phỏng vấn cô gái này!” Người nọ cuống quýt lấy ra thẻ chứng nhận phóng viên. Thừa dịp bảo vệ đang kiểm tra giấy chứng nhận của anh ta, anh ta liền quay sang chụp Diệp Phàm tạch tạch.
“Anh làm gì thế hả!” Tiểu Lâm nổi giận, “Anh có bệnh à, tờ Miệng rộng nổ tung không phải là tạp chí lá cải sao? Anh không đi chụp ngôi sao đi, anh chụp đồng nghiệp của tôi làm chi!”
Người nọ mặc kệ tiểu Lâm, liên tục đưa máy ảnh về phía Diệp Phàm, vừa ấn nút chụp vừa hỏi: “Cô này, xin hỏi cô tên gì? Có quan hệ thế nào với Tần Nặc? Vì sao tối hôm qua Tần Nặc lại đưa cô về nhà? Cô đeo kính râm có phải là để tránh người ta nhận ra không? Tạp chí của chúng tôi rất muốn phỏng vấn cô, cô đồng ý chứ?”
Đối phương đúng là đội chó săn truy lùng scandal của Tần Nặc! Điều này làm cho một người hoàn toàn không có chút kinh nghiệm đối phó với các phóng viên giải trí như Diệp Phàm tinh thần loáng cái đã luống cuống cả lên. Cùng lúc đó, một loạt dự cảm không lành nảy lên trong đầu cô, mọi chuyện dường như trở nên quá ồn ào rồi!
Dự cảm của Diệp Phàm đã linh nghiệm, thật sự đây là một rắc rối lớn.
Hóa ra, hôm qua Tần Nặc đưa cô về nhà đã không may bị đội chó săn nhanh tay chụp lại. Hình ảnh hai người ngồi chung một chiếc xe chễm chệ trên trang nhất tạp chí lá cải, gây ra phản ứng rất lớn đối với giới truyền thông và người hâm mộ. Mấy ngày nay, phóng viên giải trí lẫn người hâm mộ đến đây càng nhiều hơn, thậm chí còn ngang nhiên theo đuổi, vây bắt và chặn đường cô. Nó đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của cô.
Lúc đầu cô tìm cách nhẫn nhịn và bỏ qua, nhưng nào ngờ tình hình càng ngày càng nghiêm trọng. Sau cùng, sự việc phát triển đến mức các phóng viên giải trí kéo đến ùn ùn, bao vây thư viện nơi cô làm việc. Vừa thấy ai đó đi ra, bọn họ liền chạy đến phỏng vấn, sợ bỏ lỡ một chút tin tức nào.
Hành vi trắng trợn của đội chó săn làm ảnh hưởng nặng nề đến các hoạt động bình thường của thư viện. Vào buổi trưa, chủ nhiệm Hoàng phải tìm Diệ