Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134669
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/669 lượt.
ng vài lần há miệng rồi lại thôi. Anh là một người thông minh, biết nhìn thời thế. Bộ dạng của Diệp Phàm lúc này giống như bị tổn thương ghê gớm. Sự tổn thương không thể bằng mấy câu nói của một người ngoài như anh là có thể khuyên giải được. Nhiều chuyện hỏi lung tung làm người ta buồn thêm, chi bằng im lặng còn tốt hơn.
Lúc Tần Nặc đưa Diệp Phàm về đến nhà, mẹ Diệp đã đứng trông mong con gái từ rất lâu rồi.
Xa xa đã thấy con gái ngồi trên một chiếc xe rất cao, còn tưởng cô lại ở cùng người đàn ông đã kết hôn kia. Bà nổi giận đùng đùng đi qua muốn khởi binh hỏi tội. Ấy vậy mà lái xe lại là một thanh niên, trông rất đẹp trai, còn có vài phần quen mắt.
Mẹ Diệp ngây ngẩn cả người, nhìn con gái bước xuống xe. Lúc này bà mới đi qua kéo cánh tay của con gái, trách cứ hỏi: “Tiểu Phàm, muộn thế này mà con còn đi đâu? Có biết ba mẹ ở nhà chờ con rất sốt ruột không hả!”
Âm thanh đó từ dữ dội đến không rõ, rồi dần dần dường như biến mất bên tai Diệp Phàm. Cô đột nhiên cảm thấy rất lạnh, tựa như rơi vào một sơn động rất sâu rất tối. Bốn bề đều bị bao bọc bởi cơn gió lạnh lẽo, quất vào người cô khiến tay chân đều tê tái.
Cái cảnh vừa rồi ở dưới lầu khu nhà Đoàn Diệc Phong lại không ngừng lặp đi lặplại trước mắt cô. Gương mặt của người phụ nữ đi ra khỏi khu nhàvà trên màn hình điện thoại của Đoàn Diệc Phong giống nhau như đúc. Nó đã khắc sâu khó phai mờ trong đầu của Diệp Phàm.
Chẳng phải Đoàn Diệc Phong đã nói chị ta đã chết rồi sao? Không phải tiểu Dự đã nói nó không có mẹ sao? Vì sao, vì sao vừa rồi cô lại thấy chị ta rõ ràng ở cùng một chỗ với Đoàn Diệc Phong? Đôi mắt cô không nói dối, là Đoàn Diệc Phong đã lừa cô! Mẹ của tiểu Dự căn bản không có chết! Hay nói cách khác, cô là người thứ ba, một người thứ ba bị lừa gạt, xoay như chong chóng!
Điều này quá nực cười! Quả thực rất giống một vở kịch hoang đường! Nếu như có thể, cô thật sự rất muốn cười, thế nhưng cô vẫn không cười nổi. Nước mắt đã không giữ lại được, trào ra khỏi khóe mắt, lăn dài trên má.
Cô đã từng tin rằng mình rất hiểu Đoàn Diệc Phong. Thế nhưng từ tối hôm qua đến nay, chỉ một ngày một đêm ngắn ngủi, anh lại dùng hành động tàn nhẫn từng bước một thay đổi cái nhìn của cô. Hóa ra cha đã nói không sai, cô là một đứa ngốc, là một đứa đần độn, là một đứa ngu đần bị tình cảm làm mờ mắt! Cô vì anh mà dâng hiến tất cả, vì anh nhận hết sự chê cười, thậm chí vì anh mà cãi lời cha mẹ. Kết quả cô nhận được là một lời nói dối vĩ đại!
Người đàn ông kia sao lại nhẫn tâm như vậy, lừa dối tình cảm của cô, giẫm đạp lên sự tôn nghiêm của cô. Đến cuối cùng, ngay cả một lời giải thích cũng không có, chỉ mang theo vợ của anh rời xa thế giới của cô.
Không thể ngăn những giọt nước mắt chảy dài, Diệp Phàm rất muốn khóc lớn tiếng. Song cô vừa há miệng lại phát hiện bản thân mình ngay cả hít thở cũng rất khó khăn. Mỗi một đồ vật trong phòng dường như đều đang cười nhạo sự ngu dốt của cô. Trần nhà trên đầu cô hình như cũng không ngừng xoay vòng. Cô nắm chặt tay đập xuống sàn nhà, cho đến khi các khớp ngón tay đều bị rách, rướm máu. Cô cũng không cảm thấy đau đớn chút nào, bởi vì trái tim của cô còn đau hơn gấp trăm lần nghìn lần.
Lời nói dối của Đoàn Diệc Phong như một lưỡi dao sắc bén nhất trên đời này, hung hăng cắt nát linh hồn của cô. Cô sống đến bây giờ, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được một việc. Hóa ra một lòng một dạ, không giữ lại chút nào để yêu một người, lại bị tổn thương sâu sắc như vậy.
“Tiểu Phàm, mẹ xin con! Con đừng làm đau chính mình như vậy nữa. Vì loại đàn ông đó không đáng đâu!” Mẹ cô ở bên ngoài liên tục khuyên cô. Giọng nói khàn khàn cùng tiếng khóc nức nở. Tiếng khóc cách một cánh cửa, từng đợt truyền vào lỗ tai Diệp Phàm.
Diệp Phàm lấy lại tinh thần từ trong bi thương, trong lòng càng thêm khó chịu. Bị những lời nói dối làm tổn thương không chỉ có một mình cô, còn có gia đình của cô nữa. Cha cô mấy hôm nay vẫn luôn không vui, tóc bạc thêm không ít. Mẹ cô càng vì chuyện của cô mà suốt đêm không ngủ, rất sợ cô nghĩ không thông lại làm chuyện điên rồ.
Trước đây chẳng bao lâu, cô cho rằng cha mẹ thật quá đáng, ngay cả chuyện cô yêu ai cũng muốn can thiệp vào. Bây giờ cô mới hiểu được, thì ra khi toàn bộ thế giới đều vứt bỏ cô, chỉ có cha mẹ là vẫn luôn không rời bỏ, luôn ở bên cạnh cô như trước đây, cùng cô vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Nghĩ như vậy, cô đã không kìm nén được nỗi lòng của chính mình. Cô mở cửa, nhào vào lòng mẹ cô đang ở bên ngoài.
“Mẹ, con sai rồi! Con xin lỗi ba mẹ!”
“Đứa nhỏ ngốc này!” Mẹ Diệp ôm chặt lấy cô, “Con có sai gì đâu? Đều là lỗi của mẹ, đều do mẹ ép con đi gặp mặt, không suy nghĩ cho con, con mới có thể đi nhầm đường. Là mẹ vô dụng, là mẹ bảo vệ con không tốt…”
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa! Là con sai rồi, đều là lỗi của con!” Cô khóc rống lên trong lòng mẹ cô, khóc cho ra hết những uất ức trong lòng, khóc để rũ bỏ hết những tình cảm dành cho Đoàn Diệc Phong, khóc cho ra những lời thề non hẹn biển, khóc cho ra những khắc ghi trong lòng và những kỷ niệm cùng với Đoàn Di