XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1037 lượt.

kiên nhẫn được…
Khi Nhan Bác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hà Dao đang đứng dựa vào cửa, anh cười cười, cũng chẳng tỏ ra ngại ngùng, chỉ thấp giọng hỏi một câu: “Anh đi lấy cho cô ấy cái chăn, em có cần không?”
Hà Dao cũng chẳng biết mình đã gật đầu hay lắc đầu nữa, chỉ thấy anh đi ra cửa, không lâu sau đã mang chăn về, đưa cho cô một cái, đắp cho Tô Cẩn một cái.
Mọi người đều nói Nhan Bác là do Tô Cẩn càn quấy nên mới ở bên cô, đó có lẽ là do cảm động, cũng có thể do lầm lạc, chứ nhất định không phải là tình yêu.
Nhưng tối nay, Hà Dao nhận thấy rất rõ tình cảm của anh. Tình yêu của anh đối với Tô Cẩn có lẽ đã vượt xa tưởng tượng của mọi người.
Sáng hôm sau, Hà Dao nhìn thấy Tô Cẩn thì cười khúc khích, cười đến mức Tô Cẩn toàn thân nổi da ga, bất đắc dĩ phải nghiêm khắc bắt cô khai sự thật.
Hà Dao không nhịn được nữa mới kể cho cô nghe tối qua đã nhìn thấy gì.
Tô Cẩn nghe xong, trố mắt ra nhìn Hà Dao, hỏi: “Cậu không nằm mơ đấy chứ?”
“Cậu không tin thì thôi.” Hà Dao nói xong từ tốn đi ra.
Tô Cẩn lúc đầu còn mơ mơ hồ hồ, nhưng rất nhanh sau mặt đã đỏ ửng và vui mừng trở lại, trong cô như dấy lên bao cảm xúc lâng lâng khó tả.
Tận khi nhìn thấy Nhan Bác, Tô Cẩn mới định thần trở lại, ngây ra nhìn anh, một câu cũng không thốt lên được.
“Em sao thế, trời sáng rõ rồi mà còn nằm mơ à?” Nhan Bác cười nói.
Tô Cẩn cúi đầu, vẻ hoạt bát thường ngày không còn nữa, chỉ cảm thấy hai tai càng lúc càng nóng, mặt càng lúc càng đỏ.
Leo núi thế này mới thấy rõ thời tiết đã chuyển nóng, leo chưa được nửa giờ mà Tô Cẩn đã không chịu được, cứ đòi nghỉ.
“Lại đứng nghỉ à. Mọi người quay lại rồi mà chúng ta vẫn chưa lên đến nơi.” Nhan Bác chau mày nói.
Rõ ràng, bọn họ đã bị rớt lại sau cùng rồi, đằng trước đằng sau đều không thấy ai quen cả.
Tô Cẩn kéo anh cười cười. “Hay là bọn mình không về nữa, ở lại đây, đồng hành cùng núi, bầu bạn cùng sông, thật nên thơ!”
Nhan Bác cầm áo hộ cô, tiếp tục hướng về phía trước. “Đợi em ở lại, em sẽ thấy cách nghĩ này không thực tế chút nào. Không có thực phẩm, không có phương tiện giao thông công cộng, bị bệnh cũng chẳng mua được thuốc…”
Tô Cẩn trề môi, giận dỗi nói với anh: “Anh thật chẳng có chút lãng mạn gì cả.”
Nói xong, cô liền bước nhanh về phía trước, giật lấy chiếc áo trên tay anh, rồi rảo bước.
Nhan Bác đứng ngây ra hồi lâu, thế giới của anh và cô rốt cuộc khác nhau một trời một vực. Cô tin tưởng, anh lại cứ không tin, nhưng tại sao anh ngày càng không đành lòng nhìn thấy cô thất vọng? Tại sao càng ngày càng dao động, càng ngày càng tin vào những gì cô tin tưởng?
Anh vội đuổi theo cô, cố gắng giải thích: “Anh chỉ nói đùa thôi, ở đây quả thực rất đẹp, hiếm khi mới đến được đây, em đừng giận nữa…”
Tô Cẩn bỗng dừng lại, quay người, sau đó trịnh trọng nói: “Em không giận, em chỉ hy vọng anh đừng lúc nào cũng tiến lên phía trước, em sợ em sẽ không đuổi kịp anh, càng sợ anh sẽ bỏ lỡ những phong cảnh đẹp trên đường. Trên thế gian này, những gì đẹp nhất, tốt nhất, em đều hy vọng có thể cùng anh tận hưởng. Nhưng không phải chỉ có thế, dù đau khổ em cũng muốn chia sẻ cùng anh, có thể cùng anh đi hết con đường núi càng lúc càng khó khăn này. Nếu bên cạnh anh không có một người bầu bạn thì cho dù anh có leo được lên đỉnh núi cũng có nghĩa lý gì? Anh chắc chắn sẽ cô đơn, sẽ buồn chán, em không nhẫn tâm để anh lại một mình. Em muốn ở bên anh, chúng ta cùng nhau leo tới đỉnh núi và ngắm nhìn thế giới. Nhưng em hy vọng thỉnh thoảng anh có thể dừng lại, nhìn ngắm cảnh đẹp bên đường. Có thể đó là điều anh không muốn, nhưng biết đâu, sẽ thấy nó đẹp hơn?”
Giọng của cô rất nghiêm túc và chân thành.
Trên thế gian này, có một người sẵn sàng không so đo thiệt hơn đi cùng anh trên con đường dài không biết đâu là điểm dừng, có một người sẽ rất đau lòng nếu thấy anh cô đơn, buồn chán, có một người cứ thế yêu anh, khiến anh không cách nào giải thích được…
Nhan Bác đã bị lay động và cũng cảm động vô cùng.
Thì ra đây chính là tình yêu, tình yêu giữa Tô Cẩn và Nhan Bác.
Nhan Bác đột nhiên thấy tâm hồn thoải mái, cởi mở. Anh từ từ giơ tay, cười rạng rỡ nói: “Vậy chúng ta cùng từ từ đi, tiếp tục đi, được không?”
Tô Cẩn cũng mỉm cười, đặt bàn tay phải vào lòng bàn tay anh, nhẹ nhàng trả lời: “Vâng.”
Con đường phía trước thật dài, nhưng không đi đến cuối cùng, sao có thể biết được sẽ kiên trì đến đâu?.






Có lẽ chỉ khi còn trẻ, người ta mới có thể yêu một người đến như vậy.
Bởi leo rất chậm, nên đến gần trưa bọn họ mới tới đỉnh núi. Thoáng chốc, những làn sương trắng từ trong núi tràn ra, che lấp mặt trời, từng cụm mây lững lờ trôi khiến đỉnh núi nhấp nhô, lúc ẩn lúc hiện như chốn bồng lai tiên cảnh.
Tô Cẩn bảo Nhan Bác chụp cho cô một kiểu ảnh. Gió thổi bay tóc cô, cô càng chỉnh lại càng rối hơn, thật chẳng hài lòng chút nào.
Nhan Bác mỉm cười giơ máy ảnh lên, thấy Tô Cẩn gãi đầu, mặt ủ mày chau thì nói: “Đừng có cựa quậy nữa, em chỉ cần cười là đẹp rồi.”
Tô Cẩn n