XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341041

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1041 lượt.

không dám lơ là?
Trong giây phút ấy, tôi cảm thấy hoài nghi chính bản thân mình, tôi không thể chắc chắn, tôi sợ mình sẽ không đủ khả năng để cô ấy có được nụ cười rạng rỡ như sao sáng trước đây.
Sau đó, Phương Lạc Dịch đến tìm tôi, hỏi: “Cậu có từng nghĩ, con đường tốt nhất của mình là gì không?”
Tôi chưa từng nghĩ con đường tốt nhất của mình là gì, chỉ nghĩ, đối với chúng tôi, con đường tốt nhất là gì.
Thời gian đó, tôi luôn suy nghĩ. Tôi muốn biết, chúng tôi phải làm thế nào mới có thể cùng nhau bước tiếp.
Nhưng tôi không muốn cho cô ấy biết, không muốn để cô ấy ngày càng phải suy nghĩ nhiều, để cô ấy lại phải cẩn thận, dè dặt, cũng không muốn để cô ấy phải chờ đợi khổ sở như vậy.
Cho nên tôi nói: “Lựa chọn của anh không liên quan gì đến người khác.”
Có lẽ cô ấy đã nghe thấy câu nói đó…
Cho nên ngày hôm sau, cô ấy mới có những hành động khác thường như thế, vội vàng muốn chứng minh vị trí của mình trong trái tim tôi.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ đó là nỗ lực cuối cùng của cô ấy, dốc toàn bộ sức lực, thậm chí cả chút can đảm đã lụi tàn.
Thì ra lúc đó, tôi đã không mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn.
Nhưng cuối cùng, tôi lại một lần nữa đẩy cô ấy ra xa. Cô ấy khóc đến khản cả tiếng, cầu xin tôi yêu cô ấy, nhưng tôi vẫn nhẫn tâm đẩy cô ấy đi.
Bởi tôi sợ, giờ có thể cho qua, nhưng sau này thì sao?
Con đường này vừa đi đã khó đến như vậy rồi. Liệu sau này cô ấy có phải khóc thảm thương hơn thế? Liệu tôi có khiến cô ấy đau khổ hơn thế?
Tôi không dám chắc, tôi chưa bao giờ có cảm giác mình không chắc chắn đối với một việc gì như lúc đó, không phải đối với tình cảm của chúng tôi, mà là đối với bản thân. Tôi sợ mình không thể mang lại cho cô ấy cuộc sống tốt đẹp hơn, sợ cô ấy phải chờ đợi không biết đến bao giờ, lại càng sợ có một ngày chúng tôi sẽ sống cuộc sống như thế này rồi đánh mất nhau.
Tôi biết cô ấy sẽ sẵn sàng chờ đợi, tôi biết chỉ cần là con đường tôi chọn lựa, cô ấy sẽ không ngần ngại mà hỗ trợ tôi, ở bên tôi. Nhưng đó không phải là con đường của một mình tôi, đó là con đường của cả hai người, cô ấy cũng có quyền được lựa chọn.
Tôi nói: “Chúng ta hãy suy nghĩ cho kỹ…”
Chúng tôi đều phải bình tĩnh để suy nghĩ kỹ càng, tôi phải đi như thế nào, cô ấy phải đi ra sao, chúng tôi phải làm sao để đi tiếp con đường mình đã chọn?
Buổi tiệc chia tay hôm đó, tôi cố tình mượn cớ, muốn cô ấy đến tham dự, vì đã rất lâu rồi tôi không được gặp cô ấy, nhưng cô ấy lại có việc không thể đến được.
Tôi sợ chúng tôi ngày càng trở nên xa lạ, mối quan hệ vì thế lại càng xấu đi.
Thời điểm đó, tôi có rất nhiều chuyện phải lo lắng. Tìm việc không thuận lợi, trong trường lại có rất nhiều tin đồn vô căn cứ, khiến tôi thấy ngay bản thân mình cũng chẳng lo được. Trong khi ăn tiệc, cô bạn cùng lớp Ninh Đình mấy lần tìm tôi, muốn nói chuyện. Tôi biết cô ấy muốn nói gì, nhưng tôi cảm thấy thật ngớ ngẩn khi nhắc đến chuyện đó, nên cố tình tránh né.
Cho nên hôm ấy, tôi đã uống rất nhiều, cuối cùng cũng không biết ai đã đưa mình về nhà.
Ngày hôm sau, tôi không còn can đảm đi gặp Tô Cẩn nữa, bởi khi đó tôi không còn tư cách gì.
Hôm sinh nhật cô ấy, tôi vừa mới đi phỏng vấn ở một công ty luật quy mô nhỏ, tôi cũng đã do dự, nhưng cuối cùng vẫn thử xem sao.
Mục tiêu chính của tôi không phải là ở đó.
Sau khi xảy ra chuyện của bố tôi, xung quanh tôi đã có rất nhiều tin đồn.
Tôi học luật, muốn vào viện Kiểm sát làm việc cũng chính là hy vọng có một ngày chứng minh với tất cả mọi người rằng, Nhan Bác tôi đội trởi đạp đất, cũng xứng đáng như bất cứ ai.
Đây chính là giao ước của tôi, trước nay chưa bao giờ bị lung lay.
Nhưng sau này, trong lòng tôi lại do dự, một bên là cô ấy, một bên là mục tiêu theo đuổi của mình.
Bởi cô ấy không bao giờ để tôi phải lo lắng về tất cả những mục tiêu mà tôi muốn theo đuổi, nên tôi đã giả vờ không quan tâm đến nỗi tủi thân, oan ức của cô ấy.
Tôi rất muốn tìm được sự cân bằng, để cả hai cùng tồn tại, nhưng thực tế không dễ dàng như vậy.
Tối hôm đó, khi tôi về đến nhà, giây phút nhìn thấy cô ấy, cán cân mà tôi muốn cân bằng đó đã lệch hẳn sang một bên, quyết định của tôi đã rất rõ ràng.
Không được vào làm trong viện Kiểm sát, không thể vượt lên trên người khác cũng chẳng sao, chỉ cần có cô ấy ở bên, chúng tôi sẽ cùng nhau cố gắng, đó cũng là cuộc sống mà tôi mong muốn.
Quan trọng nhất là tôi còn yêu cô ấy nhiều hơn mình tưởng tượng.
Tôi muốn hỏi cô ấy: “Có đồng ý cùng anh như thế này mà đi tiếp không, dù có khổ một chút nhưng anh sẽ cố gắng để cuộc sống của chúng ta ngày một tốt hơn.”
Nhưng cô ấy nói: “Nhan Bác, chuyện của chúng ta hết thật rồi! Sau này cho dù có đối mặt, anh hãy cứ xem như không nhìn thấy em; cho dù em có khóc lóc, có mặt dạn mày dày cầu xin anh quay lại thì anh cũng đừng quan tâm đến em. Coi như em xin anh, hãy vì em mà làm điều đó.”
Cô ấy lại một lần nữa cầu xin tôi, lòng can đảm và chút sức lực cuối cùng cũng không còn nữa, toàn thân run rẩy.
Tôi rất muốn ôm cô ấy, nhưng cô ấy bất lực nhìn tô