pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương

Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341040

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1040 lượt.

i như thế, nước mắt giàn giụa khiến tôi bỗng nhận thấy thì ra mình không biết phải yêu cô ấy như thế nào.
Vậy thì, cho dù bây giờ tôi có níu kéo cô ấy thì cũng có ích gì?
Cô ấy đã lựa chọn, đó không hẳn là sự lựa chọn tốt nhất cho cả hai chúng tôi.
Giữa hai người sớm đã có rạn nứt. Tôi không chắc chắn, cô ấy cũng không có lòng tin để tiếp tục bước đi.
Chúng tôi như thế, cho dù có ở bên nhau thì cũng có thể kiên trì được bao lâu?
Cô ấy chất vấn, cầu xin, bất lực, vô vọng như vậy, trong khi cái mà tôi muốn mang lại cho cô ấy không phải là như thế.
Cho nên, cứ vậy đi! Cứ thế chấm dứt thôi, trả lại cho cô ấy một tương lai tươi sáng, cũng là để cho mình một con đường sống.
Tôi nghĩ rằng mình có thể làm được, tôi thật sự nghĩ rằng mình có đủ khả năng làm được.
Sáu năm qua, dù có khổ sở đến đâu, dù không biết bao lần chìm ngập trong suy tư, tôi cũng không quên được lời thỉnh cầu cuối cùng của cô ấy trong đêm đó.
Nếu như không thể hoàn toàn nắm bắt được tương lai, không thể khiến cô ấy khôi phục lại lòng tin đối với tình yêu của hai người, vậy thì tôi không nên đi tìm cô ấy.
Cuối cùng, tôi cũng chấp nhận công việc đó, bởi tôi muốn bắt đầu từ đây, bắt đầu từ nơi tôi quyết định tương lai của hai người.
Khi mới vào làm, tôi chỉ giúp mọi người các công việc lặt vặt trong công ty luật sư, nhận gửi văn kiện, tài liệu in ấn, tìm kiếm tư liệu về các vụ án.
Học được nhiều điều, mất đi càng nhiều hơn, những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi lại lén về trường, đến các phòng tự học mà chúng tôi đã từng ngồi, đi trên con đường mà hai đứa đã từng đi.
Năm sau, tôi tham gia một cuộc thi tư pháp. Cả ngày đi làm, buổi tối mới có thời gian yên tĩnh ngồi trong phòng đọc sách.
Đó là thời gian yêu thích nhất trong ngày, có thể không nghĩ đến bất cứ điều gì, chỉ tập trung ghi nhớ những điều luật. Mỗi ngày chỉ ngủ bốn, năm tiếng, ngày nào cũng thế trong một thời gian dài, cho nên khi thi xong, có lẽ trong một thời gian ngắn không thể thích nghi ngay được, tôi đã ốm rất nặng.
Chỉ là bị cảm nhưng cứ ho ho, sốt sốt, kéo dài hơn nửa tháng.
Nhớ lại cô ấy đã từng pha trà chữa cảm, nấu súp trứng gà… Khi rảnh rỗi, tôi cũng đã thử làm, nhưng làm thế nào cũng không giống với hương vị cô ấy đã từng làm.
Thôi vậy, đó là hương vị chỉ thuộc về cô ấy, cả đời này tôi cũng không tìm ra được?
Sau khi thi đỗ tư pháp, tôi liền xin nghỉ việc.
Ngày hôm đó, tôi đã gặp cô ấy.
Cô ấy lẫn vào giữa đám đông, cố gắng lẩn trốn, nhưng sao tôi có thể không nhìn thấy cô ấy được?
Cho dù đám người có lộn xộn, cho dù có ồn ào, náo nhiệt, chỉ cần liếc một cái tôi cũng có thể tìm thấy cô ấy.
Tôi sắp phải đến một thành phố khác, bận rộn với cuộc sống mới. Tôi cố tình đi qua cửa sổ, nghiêng đầu sang, chỉ để được nhìn thoáng qua khuôn mặt của cô ấy, như thế cũng đã đủ lắm rồi.
Tôi chọn làm việc ở thành phố D là vì nhà của cô ấy ở đó. Cô ấy đã nhiều lần nói với tôi về quê quán và gia đình của mình.
Tôi không có gia đình, vậy ít nhất cũng có thể đi đến quê hương của cô ấy, nơi cô ấy trưởng thành để bắt đầu cho sự trưởng thành của mình.
Nhưng vẫn còn một lý do nữa, tôi tin rằng, dù chúng tôi có chia tay bao lâu, cô ấy có đi xa đến đâu, cũng sẽ có ngày cô ấy quay trở về bên tôi.
Biết đâu tôi vẫn còn có thể gặp lại cô ấy.
Ở thành phố này, sự nghiệp của tôi tiến triển rất thuận lợi. Tôi may mắn gặp được một người thầy tạo cho tôi rất nhiều cơ hội. Người ta hay hỏi tôi: “Cậu cố gắng như vậy, không thấy vất vả sao?”
Đương nhiên là rất vất vả, nhưng tôi đã quên mình bao đêm không ngủ nghỉ, bao lần say sưa trong các buổi tiệc tùng, cũng quên luôn cả thực tại mình đang sống.
Đã rất nhiều lần tôi tự hỏi: Có khi nào mình hối hận không?
Hối hận đêm đó đã không kéo tay cô ấy, đã không ôm chặt cô ấy khi cô ấy nức nở trong tuyệt vọng, không nói với cô ấy rằng tôi thật sự rất yêu cô ấy?
Nhưng chưa đưa ra được đáp án thì tôi đã bị đánh bại rồi.
Tôi đã không ngừng nói với bản thân mình, đó là lựa chọn tốt nhất cho hai người.
Mặc dù vậy, tôi vẫn không sao thuyết phục được bản thân rằng đó chính là kết cục cuối cùng của hai chúng tôi.
Cô ấy đã mang đến cho tôi rất nhiều những điều tốt đẹp, đến mức tôi muốn quên cũng không thể.
Cô ấy khiến tôi cảm thấy, tôi đã mất đi một Tô Cẩn tuyệt vời nhất trên cõi đời này, mãi mãi không thể tìm thấy người thứ hai.
Rất lâu trước đây, cô ấy mê mẩn một bộ phim truyền hình Đài Loan, trong căn hộ nhỏ bốn mươi mét vuông mà chúng tôi đã thuê, cô ấy bắt tôi cùng cô ấy xem hết tập này đến tập khác.
Tôi nghĩ là cô ấy thích nhân vật nam chính kia. Cô ấy từng nói, ngôi sao điện ảnh đẹp trai đó chính là diễn viên cô ấy thích nhất. Cô ấy thậm chí còn cho dừng màn hình lúc anh ta cười. Khi đó tôi đã rất ghen tị hỏi cô ấy: “Em thích anh ta đến vậy sao, thích hơn cả anh sao?”
Ban đầu cô ấy ra sức lắc đầu, sau đó bật khóc. Cô ấy nói: “Em chỉ thấy cảm động, bởi vì nhân vật nam chính trước đây rất lạnh lùng, anh ta chưa bao giờ thật sự cười, nhưng nhân vật nữ chính đã gõ cửa trá