Vương Gia, Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Tác giả: Mộc Cẩn Thiên Lam
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341221
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1221 lượt.
hé càng sát hơn, môi chạm vào tai cô. “Lại một câu chuyện thăng trầm mà đẹp đẽ nữa đây, nhưng đó là chuyện của người khác. Từ nay về sau, em chỉ cần nghĩ đến chuyện tương lai của hai đứa mình thôi. Vợ yêu, em có hối hận vì năm đó chúng ta chia tay không?”
Cô cười mãn nguyện, nói: “Thế anh thì sao? Em chỉ cần chúng ta sau này mãi mãi được bên nhau, bù đắp cho những năm tháng mình đã mất.”
Những năm tháng hoàng kim khắc ghi trong cuộc đời bọn họ. Những đóa hoa nở rực rỡ đó, những tháng năm xanh tươi nói cười nhàn nhã đó, tất nhiên sẽ làm nên những hồi ức tốt đẹp nhất, theo họ suốt cuộc đời. Để rồi một ngày nào đó trong tương lai không xa, lại được hai người nhắc tới, nhớ lại từng chút, từng chút một.
Còn những năm tháng đã vì tình yêu mà đánh mất đó, những lầm lỡ, đau khổ, dằn vặt… cũng nhất định sẽ được gột sạch, chỉ còn lưu lại những ngọt ngào, bởi vì họ được nhiều hơn là mất.
Quá khứ đã qua đi, không bao giờ trở lại.
Cũng may, họ vẫn còn tình yêu để bù đắp, vẫn còn tình yêu gắn kết hai người. Nhờ vào sức mạnh kiên cường và vĩ đại của bản thân, sau một thời gian dài bị đánh mất, sau những rối ren giữa yêu và hận, nó vẫn giữ lại được sự chân thành và cảm động của buổi ban đầu, để những tháng năm của hai người mãi mãi bền lâu.
Cho nên, ngày mai nhất định sẽ đến. Và sau này, nhất định họ sẽ ở bên nhau.
Ngoại truyện 1 - Nhan Bác
Uống không nhiều lắm nhưng không hiểu sao đầu đau kinh khủng, từng cơn, từng cơn không ngớt, cũng may là đã quá quen rồi.
Từ nhà hàng đi ra, một đám người đang cao hứng ngút trời, sống chết cũng không muốn tản ra, nhất mực kêu gào đòi tìm chỗ khác chơi tiếp, cho nên đành phải dắt họ đi vào quán karaoke gần đấy.
Rõ ràng người thăng chức là tôi, nhưng dường như bọn họ còn vui mừng hơn tôi nữa.
Còn tôi? Có vui mừng không? Ai mà để ý chứ!
Xóa đi dấu vết trong ký ức
Chúng ta nếu chưa từng phân ly
Anh sẽ không phát hiện thấy
Cuối cùng trở lại chốn xưa vẫn là yêu em nhất
Em là cảnh quan đẹp nhất trong cuộc đời này
Khiến trái tim anh tan nát nhưng lại say mê vô cùng
Cho dù thế giới có đảo điên
Dù tuyệt vọng cũng vẫn can đảm mỉm cười
Em là cảnh quan đẹp nhất trong cuộc đời này
Mới khiến anh đến giờ còn nhớ
Đã từng yêu một người như thế
Là một điều hạnh phúc biết bao.
Khi ký ức một lần nữa dội về, tôi bỗng cảm thấy mình như kiệt sức.
Tô Cẩn, Tô Cẩn… Khi bặm môi phát ra hai từ đó, đầu đã đau lại càng đau.
Cô ấy đã từng rất tự hào nói với tôi: “Tên của em nghe rất hay đúng không? Rất tiêu biểu cho phong cách của Giang Nam. Là bố em đã mất cả tháng trời nghiên cứu trong bệnh viện mới tìm ra đó. Ý nghĩa là một viên ngọc quý.”
Những lời nói trong sáng, vẻ mặt rạng rỡ đó, tôi chỉ có thể tìm thấy trong hồi ức.
Cô ấy vẫn luôn cười như thế, từng chút, từng chút dựa sát vào người tôi, nắm lấy tay tôi, khiến tôi không thể rời xa.
Thỉnh thoảng, có lúc cô ấy cũng làm những điều sai trái, nhưng không bao giờ tôi nỡ trách mắng, cũng giống như năm đó, cô ấy không cẩn thận đã xóa mất bài luận văn còn một ngày nữa phải nộp của tôi trong USB.
Cô ấy vừa khóc vừa hỏi: “Phải làm sao đây? Không kịp nữa phải không?”
Tôi chau mày nói: “Em về trước đi, để anh xử lý!”
Nhưng cô ấy vẫn cứng đầu nhìn tôi, nói: “Em không về. Dù có muộn thế nào em cũng ở bên cạnh anh. Cho dù không giúp được gì, em cũng sẽ ở bên anh.”
Quả nhiên hôm đó cô ấy chẳng làm gì, chỉ ngồi ở thư viện tìm thông tin và tư liệu, một bước cũng không rời khỏi tôi.
Trong phòng máy, cô ấy chuyển chiếc ghế sang ngồi cạnh tôi, nhìn tôi gõ từng chữ, từng chữ một, một lời cũng không nói.
Đợi tôi đánh xong toàn bộ, cô ấy mới kéo tay tôi, nắm chặt rồi cười nói: “Em biết là anh sẽ làm được mà!”
Cô ấy lúc nào cũng tin tưởng tôi như thế, nhưng thật sự tôi không giống như cô ấy tưởng tượng, tin tưởng vào chính mình.
Tôi vẫn nhớ chuyện cách hôm sinh nhật tôi vài ngày. Cô ấy giấu tôi ra ngoài phát tờ rơi, ngày nào cũng đi đi về về mất hai tiếng, đứng trên đường mất năm, sáu tiếng, có khi còn lâu hơn, chỉ vì muốn có tiền mua cho tôi một chiếc đồng hồ đeo tay để tôi kịp đi phỏng vấn.
Đến ngày thứ tư thì cô ấy không thể tiếp tục được nữa, vì không chịu được nên đã ốm. Tôi đưa cô ấy đi viện truyền nước, nhưng cô ấy vẫn cứ nhấp nhổm không yên.
Tôi hỏi: “Sao thế?”
Ánh mắt cô ấy có vẻ tránh né, ngập ngừng một lúc mới nói: “Nhan Bác, anh có thể giúp em đi lấy tiền được không?”
“Tiền gì?”
“Em nhận phát tờ rơi, ba mươi tệ một ngày. Hôm nay là ngày cuối cùng, nếu không đi lấy thì sẽ bị mất.”
Nhất định cô ấy đã do dự rất lâu mới quyết định nói cho tôi biết. Bởi cô ấy biết nếu không nói ra, tôi sẽ không chịu đi lấy giúp cô ấy.
Trong mắt cô ấy có chút sợ sệt, có chút tủi thân, che đậy rất nhiều chua xót, tôi không dám nhìn vào đôi mắt ấy.
Cô gái có đôi mắt biết cười đó đã đi đâu mất rồi? Rốt cuộc là từ khi nào, cô ấy đã cẩn thận, dè dặt chuẩn bị cho tương lai mờ mịt của chúng tôi,