Tác giả: Vân Nghê
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
nu thì Giang Nhan đã gặp người quen.
Một đôi vợ chồng trẻ đến thăm bạn ở gần đây, nhân tiện ghé vào uống cà phê. Người đàn ông vừa nhìn thấy Giang Nhan liền thân mật chào hỏi. Anh ta nhìn Vân Vy rồi mỉm cười nói với Giang Nhan:
- Cô đây là..
Giang Nhan đáp:
- Là bạn gái của tôi!
Người đàn ông đưa tay ra bắt tay cô:
- Rất vui được gặp cô! - Ánh mắt anh ta có vẻ tinh quái, cứ như thể đang dò xét điều gì đó.
Vân Vy cảm thấy ánh mắt mà người đàn ông đó nhìn mình chẳng đơn giản chút nào, cứ như thể anh ta đến đây là có sự săp đặt trước vậy. Trong khi đó, cô vợ nhõng nhẽo của anh ta lại có vẻ rất ngọt ngào và tự nhiên.
Người đàn ông đó dường như đúng lúc đang có chuyện cần tìm Giang Nhan:
- Giang Nhan à, tôi tìm anh mãi, hôm nay mới may mắn gặp được! - Sau đó không đợi người khác đồng ý đã bắt đầu nói chuyện.
Giang Nhan cau mày.
Người đàn ông nhìn Vân Vy, vẻ áy náy nói:
- Thật ngại quá, đã làm mất thời gian của hai người rồi!
Vân Vy vội vàng xua tay, cười nói:
- Không sao, không sao đâu!
- Giang Nhan, anh thấy chuyện này có thể thực hiện không?
Câu chuyện vô cùng tẻ nhạt. Cô chỉ có thể vừa ngồi nghe vừa khuấy cốc nước hoa quả của mình chứ không thể giúp gì được anh.
Có tiếng bước chân lịch bịch từ xa vọng lại. Vân Vy ngoảnh đầu lại nhìn, thấy một cậu bé đang từ trên lầu chạy xuống.
Vân Vy còn tưởng đó là con của một vị khách nào đó ở đây, nào ngờ cậu bé nọ chợt đứng khựng lại, nhìn Vân Vy như nhìn mục tiêu, vẻ mặt hân hoan chạy ùa đến trước mặt cô.
Nhìn vẻ mặt đầy hiếu kì và hào hứng của thằng bé, Vân Vy còn tưởng nó có hứng thú với món đồ gì đó của mình. Cô cúi đầu xuống, đang định nở nụ cười thân thiện thì thằng bé đã tóm chặt lấy cánh tay cô:
- Cô ơi, cháu với em trai cháu bị rơi mất đồ rồi, cô có thể tìm cho cháu được không?
Vân Vy ngây người mất mấy giây, vốn dĩ cô chẳng có duyên với lũ trẻ con, đây là lần đầu tiên cô gặp một đứa trẻ chạy đên trước mặt mình nhờ giúp đỡ.
- Em cháu ở chỗ nào?
- Ở dưới lầu ạ.
Vân Vy đang định hỏi kĩ hơn thì:
- Cô ơi, đi thôi! - Cậu bé chỉ xuống tầ
Thường thì chẳng ai nỡ lòng từ chối một đứa trẻ cả. Hơn nữa hiện giờ Giang Nhan cũng đang bận nên cô ngồi đó hay không cũng chẳng quan trọng.
Vân Vy bỏ túi đồ trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn Giang Nhan. Giang Nhan đưa mắt nhìn cô rồi nói:
- Em đi xem rồi nhanh quay lại nhé!
Cô đi theo cậu bé, đi ra khỏi quán cà phê, đến một con phố huyên náo. Vân Vy đưa mắt nhìn quanh mà không thấy em trai của cậu nhóc kia đâu.
- Ở đâu thế cháu?
- Ớ trước mặt, cách đây không xa đâu ạ! - Thằng bé kéo tay Vân Vy đi thẳng về phía trước.
Vân Vy đưa tay lên nhìn đồng hồ, không biết chừng mẹ Giang Nhan đã đến rồi cũng nên. Mẹ Giang Nhan đến mà cô không có ở đó... thì... mọi sự cố gắng của cô chẳng phải là phí hoài hay sao? Nếu là người lớn chắc chắn cô sẽ từ chối, thế nhung đây lại là một đứa trẻ con...
- Cô ơi... - Thằng bé ngẩng mặt lên nhìn cô, những cái răng nhỏ xíu cắn chặt vào môi rồi dẩu lên nói với Vân Vy: - Mau lên đi cô, ở ngay trước mặt rồi!
Không thể cứ để mặc kệ thằng bé.
Đi qua một ngã rẽ, cuối cùng Vân Vy đã nhìn thấy một đám đông huyên náo. Cô nhìn thấy có một cậu bé đang ngồi trên bậc thềm, ánh mắt sốt ruột chờ đợi. Cậu bé đó ăn mặc giống hệt như cậu bé đang kéo tay cô. Cậu bé kia từ đằng xa nhìn thấy hai người đang đến liền cười sung
Vân Vy cúi xuống hỏi cậu bé:
- Em trai cháu kia à?
- Vâng ạ! - Thằng bé đáp gọn lỏn.
Xem ra hai đứa bé thật sự cần đến sự giúp đỡ của cô. Suýt chút nữa thì cô cho rằng cậu bé này đùa ác, nếu không sao nó có thể ý thức được phải đến tìm cô?
Rẽ qua đám đông, cậu bé kia đã chạy đến kéo tay em trai mình:
- Anh về rồi đây! - Sau đó ngồi xuống bên cạnh em.
Vân Vy nheo nheo mắt ngồi xổm xuống bên cạnh hai cậu nhóc:
- Các cháu làm mất cái gì?
Cậu bé chỉ tay vào một cái xe cách đó không xa:
- Một quả bóng nhỏ màu xanh nằm dưới gầm xe ạ!
Khó khăn lắm Vân Vy mới tìm được một cái gậy dài để khều quả bóng ở trong gầm xe ra, sau đó dùng giấy ăn lau sạch vết bẩn rồi đưa cho hai đứa nhỏ.
- Ai dẫn các cháu ra đây?
- chú của cháu ạ!
- Chú các cháu đi đâu rồi?
Vân Vy chợt nhớ ra trong túi mình có kẹo liền lấy ra. Hai đứa trẻ ngồi bên cạnh nhau, ngoại hình giống hệt nhau, cùng đưa tay ra nhận lấy kẹo từ tay cô. Chúng cho dù là ngoại hình hay hành động đều giống hệt nhau, ngay cả ánh mắt cũng khó mà nhận ra sự khác biệt. Nếu như hai đứa bé ấy đổi vị trí cho nhau thì chắc chắn cô sẽ không thể nhận ra đâu là thằng bé đã kéo cô đến đây.
- Hai cháu là...?
- Là anh em sinh đôi... - Một giọng nói trầm bổng vang lên phía sau lưng cô, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô.
Giọng nói này sao mà quen thế nó không chỉ một lần xuất hiện trong giâc mơ của cô. Vân Vy kinh ngạc mở to đôi mắt, từ từ quay người lại.
Người đang đứng sau lưng cô, hơi nhướn mày, đôi mắt dài ngang ngược còn ẩn chứa một nụ cười, mùi nước hoa đàn ông thoang thoảng bay theo gió, chiếc áo sơ mi rộng thùng thình... một vẻ