Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.

nói trầm ấm đầy từ tính vang lên.
(*) So cute: Đáng yêu quá.
Giản Dao hơi đỏ mặt. Anh chàng này…
Dù không thấy rõ mặt anh nhưng cô cũng có thể tưởng tượng anh đang nhìn cô chằm chằm.
Vài giây sau, một tiếng tách vang lên, tầm mắt đột nhiên bừng sáng. Ngọn đèn vàng trên đỉnh đầu chiếu sáng cả ngôi nhà trong giây lát.
Giản Dao hơi ngây ra. Bạc Cận Ngôn quả nhiên đang nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, trong khi một tay anh đặt lên tường. Anh vừa mò thấy công tắc bật đèn.
Bạc Cận Ngôn quay người, tiếp tục xem xét ngôi nhà.
Giản Dao im lặng. Giáo sư Bạc đúng là… phá án và yêu đương đều không bỏ lỡ.
Cảnh tượng trước mặt Giản Dao giống một bãi rác.
Trên ga trải giường màu xanh nhạt đầy vết bẩn, chăn vứt bừa một bên. Trên bàn đầy bát ăn bẩn thỉu, mặt đất đâu đâu cũng xuất hiện hộp cơm bằng nhựa, túi rác, còn có quần áo, giày dép hôi mù. Ruồi nhặng bay vù vù, không khí thoang thoảng mùi nước tiểu.
“Đúng là một kẻ tâm thần chẳng có phong cách gì cả.” Bạc Cận Ngôn lẩm nhẩm một câu rồi bắt đầu bới lộn đống rác trên mặt đất. Là phụ nữ, Giản Dao tự động đảm nhiệm công việc ‘sạch sẽ’ hơn. Cô kiểm tra từng ngăn kéo của chiếc bàn.
Giản Dao nhanh chóng phát hiện ra manh mối. Đầu tiên là một tập phong bì màu vàng cất trong ngăn kéo. Cô đưa cho Bạc Cận Ngôn, phong bì trống không, bên ngoài viết ngày tháng bằng bút bi: ‘Tháng 1 năm 2003, tháng 2 năm 2003…’ đến ‘tháng 6 năm 2003’. Nét chữ ngay ngắn rõ ràng do cùng một người viết.
Bạc Cận Ngôn cầm tập phong bì giũ mạnh. Sau đó, anh lấy một cái phong bì, rút ra tờ một trăm nhân dân tệ đỏ chót.
“Đây là sinh hoạt phí hàng tháng.” Bạc Cận Ngôn lên tiếng: “Có người cho Chương Thành.”
Giản Dao gật đầu. Trước đó Bạc Cận Ngôn từng suy đoán, Chương Thành do tinh thần rối loạn nên không thể làm việc nuôi sống bản thân, phải dựa vào sự cứu tế của người nhà. Những phong bì đựng tiền có thứ tự ngày tháng mà Giản Dao vừa phát hiện càng chứng thực lập luận của anh.
Một lúc sau, Giản Dao lại tìm thấy hai tờ giấy trắng bị xé rách trong ngăn kéo. Tuy không còn nguyên vẹn nhưng cô vẫn có thể đọc hàng chữ mực đen lớn trên tờ giấy:
“Đến giờ ăn cơm rồi.”
“Trời tối thì đi tắm rồi đi ngủ.”
Nét chữ trên tờ giấy giống hệt ở phong thư. Giản Dao không nghi ngờ, chắc chắn cùng một người viết.
Lúc này, Bạc Cận Ngôn cũng tìm thấy mấy tờ giấy trắng bẩn thỉu từ đống rác đưa cho Giản Dao. Giản Dao cầm đọc, cũng có nét chữ tương tự, đều là những lời nhắc nhở như rửa tay ở nhà vệ sinh, đừng rời khỏi thị trấn… Hai tờ giấy có băng dính, chứng tỏ được dán ở đâu đó trong nhà.
“Đàn ông, học hành tử tế, điều kiện kinh tế bình thường, tuổi trung niên.” Bạc Cận Ngôn nhìn chằm chằm hàng chữ viết trên tờ giấy, đồng thời từ tốn mở miệng.
Khi hai người lục soát gần hết căn hộ, xe cảnh sát cũng đến nơi, vô số ánh đèn pha chiếu vào nhà.
Mấy người cảnh sát nhanh chóng đi vào nhà. Thấy Giản Dao và Bạc Cận Ngôn, bọn họ hơi ngạc nhiên, nhưng mở miệng hỏi ngay: “Giáo sư Bạc, anh có phát hiện gì không?” Giản Dao quay sang Bạc Cận Ngôn, anh ra hiệu cô đưa phong bì và tờ giấy cho cảnh sát, đồng thời lên tiếng: “Có người chăm sóc đối tượng tình nghi, hơn nữa rất chu đáo. Nhưng người này đã một thời gian không tới đây, bằng không ngôi nhà cũng chẳng biến thành bãi rác như thế này.” Ngừng vài giây, anh nói tiếp: “Hắn đã bị bỏ rơi.”
Mọi người đều im lặng.
Đây chính là nguyên nhân khiến Chương Thành suy sụp tinh thần?
Những người cảnh sát tản ra tìm kiếm chứng cứ khác. Giản Dao đứng bên cạnh Bạc Cận Ngôn, hỏi anh: “Chúng ta làm thế nào để xác định thân phận của người đó?” Trực giác mách bảo cô, đích đến của Chương Thành rất có khả năng liên quan đến người chăm sóc hắn, thậm chí có khả năng… Nhưng trong ngôi nhà này không hề có manh mối khác về người đó.
Bạc Cận Ngôn liếc cô, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười cao ngạo: “Đương nhiên anh có cách.”
Giọng nói trầm thấp tự tin của anh khiến trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Lúc nào anh cũng có cách.
Bây giờ, liệu anh có phải ‘bóc từng lớp’ của ngôi nhà bừa bộn này để tìm ra chân tướng sự việc?
Giản Dao nhìn Bạc Cận Ngôn bằng ánh mắt mong chờ và khâm phục. Anh mỉm cười, nhưng không mở miệng đưa ra suy đoán như thường lệ, mà đi đến trước cái bàn, giơ tay gạt đống rác trên mặt bàn. Một chiếc điện thoại bàn màu đỏ cũ kỹ hiện ra trước mặt Giản Dao.
“Anh từng nói, anh thích đi đường tắt trong lúc điều tra vụ án.” Bạc Cận Ngôn mở loa ngoài, tiếng ‘tút tút’ vang lên. Anh lại bấm vào nút ‘replay’.
Giản Dao yên lặng dõi theo cử chỉ của anh. Phương pháp này đúng là đơn giản hiệu quả hơn suy đoán nhiều.
Anh quả nhiên… rất biết chọn ‘đường tắt’.
Những người cảnh sát thấy vậy cũng đứng vây quanh, nín thở chờ đợi. Không ngờ sau khi Bạc Cận Ngôn ấn nút gọi lại, điện thoại vang lên tiếng phụ nữ máy móc: “Thuê bao của quý khách ngừng hoạt động vì nợ tiền cước…”
Đây là điện thoại kiểu cũ, không có màn hình hiện số gọi đến và gọi đi. Một người cảnh sát lập tức rút máy di động: “Để tôi gọi điện về Cục, kiểm tra số máy


Polaroid